Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

Tào lao xịt bộp



Chưa lần nào như lần này, gõ lóc cóc rồi đây mà vẫn chưa biết mình sẽ nói về vấn đề gì nữa. Mà có nhất thiết phải nói một “vấn đề” không nhỉ ? Ai bắt mình chứ ? Cứ huyên thuyên đầu cua tai nheo như khi ta ngồi nhậu có được không ? Muốn biết được không thi phải thử chứ cứ hỏi thế thì bố ai mà biết được. Vậy thì hôm nay mình sẽ vừa nhậu vừa nói chuyện tào lao xịt bộp cùng các bạn. Nào ! Tợp một phát trăm phần trăm một ly cho có trớn rồi bắt đầu tào lao xịt bộp nhé. Ực ! Go ahead !

Sao hồi trước mình hăng say comment lắm nhen. Đã đọc là giá nào cũng phải còm, dài ngắn gì cũng phải còm một phát rồi mới chịu ra đi. Gần đây tự nhiên đâm ra nhát. Có khi còm xong rồi đọc lại thấy vô duyên quá, sáo rỗng quá bèn thôi không submit nữa, hoặc lỡ có submit rồi thì lại delete đi. Mình có khó tính quá không ? Mà cũng khổ lắm cơ, cái thằng Mul này hể bước chân dô nhà người ta là nó ghi lại, nên nếu không còm thì anh chị em lại giận, lại nghĩ mình chê họ viết dở. Thì đúng là có những bài dở thiệt chứ, chả biết còm như thế nào. Nhưng nhìn chung là rất nhiều bài hay hoặc là cực hay, mà càng hay lại càng khó còm, chỉ sợ cái còm của mình làm hư cái entry của người ta. Thật ra mình chả quan tâm đến chuyện văn chương hay dở, cái mình quan tâm là cái nỗi niềm của các bạn khi viết những entry đó, và nếu coi comment là một sự chia xẻ thì quả thật có những nỗi niềm mình không biết chia xẻ như thế nào, sợ lại buông ra những lời sáo rỗng, hoặc những câu dạy đời vô duyên xúc phạm đến tác giả.

Ít khi mình khen một bài viết nào là hay, vì mình chú trọng đến cái tâm tư hơn là văn chương. Thế nhưng thỉnh thoảng, rất thỉnh thoảng, mình thấy bóng dáng của một nhà văn trong một bài viết, và thành thực khen thì lại bị tác giả cảnh cáo. Có lẽ bạn cho rằng mình khen lấy được. Xin thề là không hề. Khỏe re nhất là còm cho những cái blast ngắn ngủi, hài hước, mà có lẻ đa số cũng như mình nên những cái blast thường là nơi đón nhận nhiều comment nhất. Những cái còm ấy là cái loại đọc qua rồi bỏ, có khi còm xong mình cũng chả nhớ mình vừa viết gì. Thế nên dạo này mình ít còm là vậy. Tâm trạng mình nó bỗng trở nên nghèo nàn hẳn ra, không còn vốn liếng để chia xẻ. Buồn thiệt ! Làm ly nữa coi. Ực! Khà…!

Hôm rồi nhỏ em thằng bạn khen mình trẻ, mình cũng thấy vui. Anh chị em nhào vô công kích, chê bai mình, có người còn đòi tặng mình cái bàn ủi nữa. Thế nhưng mình biết trong thâm tâm các bạn nghĩ rằng mình còn trẻ, dĩ nhiên là so với tuổi của mình. Các bạn ấy chỉ nói đùa thế cho vui thôi, nên mình lại vẫn cứ vui, chả vấn đề gì. Sáng nay bơi xong lên , đang tà tà dẫn xe qua đường, thấy một bác khoảng 65 tuổi đang loay hoay lắp lại sợi xích bị tuột, mình nhào dô giúp. Xong việc bác ấy nói :”Cảm ơn cháu nhé” . Vậy là niềm vui nối tiếp niềm vui. Về tự thưởng mình một tô bún bò giò heo cho nó …trẻ mãi không già. Hà hà. Phát nữa đi, Ực ! Nuốt luôn không khà.

Ai hỏi mình chổ nào thu hút mình nhất trên cơ thể một người con gái mình sẽ trả lời ngay là cái eo. Dĩ nhiên là phải hở ra một tí eo trăng trắng , lấp lánh mới thu hút được, chứ cứ quấn chặt như mấy chị Taliban thì có mà hút cái con khỉ. Nhìn một người con gái mặt áo dài, bày ra một tí tam giác nhỏ chổ eo mình thấy …thích dễ sợ, hoặc hay hơn nữa là mặc áo thun bày ra một vòng eo bề rộng chừng 1 hay 2cm thì đúng là …bá chấy . Hè hè. Dê dễ sợ! Mình biết các chị em sẽ nói thế cho mà xem. Kệ! Mà phải một tí eo thôi, chứ mặc bộ bikini thì mình lại không biết thưởng thức. Có lẽ phô ra nhiều quá nên mình không biết thưởng thức cái nào. Tầm cỡ thưởng thức cái đẹp của mình chỉ ở mức vi mô thôi, vĩ mô là mình …chạy. Thật đấy. Nói đến đây tự dựng …thèm rượu quá. Thì mồi nó dẫn rượu mà. Ực phát nữa đi.

Được thông tin một nhà báo mình quen vừa bị cho nghỉ việc. Đây là một nhà báo và một blogger có tâm, và có tầm. Mình chả bỏ sót một entry nào, thỉnh thoảng còn trích đăng lại trên blog của mình. Một cái kết cục dễ đoán. Bỗng dưng muốn cáu. Mẹ! Làm người tử tế ở cái đất nước này khó thật nhỉ. Làm thằng khốn nạn thì không biết bao nhiêu là đường. Đất nước kiểu gì vậy hả. Bức xúc lắm nổi mụn hết đẹp lão bi giờ. Phải theo thời thế thôi. Bực quá, làm một hớp đi. Ực !

Mà thôi. Say thiệt rồi. Có lẽ từ giờ về sau muốn viết phải có xí rượu. Ực ! Khà…khà…Đã !





Chời, cái chiêu "ực", "khà" của Lão Hoàng bị lộ bem rùi nha. LĐH học lén chiêu này về nhà. Thi thoảng giở ra mần thử cái, biết đâu dzăng thơ nó lại phun ra lai láng thì phái bít chừng nào. He he. Đêm nay LĐH cũng bắt chước Lão Hoàng vừa nhậu vừa viết... lung tung. Bít đâu mơi lại có một áng văn đầy sự mới mẻ ra đời... Dứt khoát có xỉn cũng hok có xả đâu nha. Sợ bị wuýnh... Ha ha.
Đang ghẹo anh Hoàng bên nhà KHoàn, cười chết bỏ, qua đây gặp cái ẻn này hết cười nổi. Bác khôn thế, cứ mượn rượu mà nửa đùa nửa thật, giương chiêu lên rồi hạ xuống, giương đông kích tây, chẳng biết đâu mà lần.
Hóa ra, đôi khi niềm vui chỉ đến bất chợt từ những điều thật nhỏ, một lời khen của ai đó, một khoảng hở da thịt con gái nõn nà...còn nỗi buồn thì thăm thẳm chiều trôi, sâu và đầy như biển mênh mông kia.

Thôi thì, ực một cái, khà một cái, quên hết sự đời vậy.
Mai lại bơi, bao nhiêu là con gái xinh đẹp trước mắt, ta lại...
Làm ly nữa rùi ngủ nha anh.

Alcohol Comments
Anh Hoàng của cái thời đọc là com mà com đây cảm xúc "chết toi" rồi . May mà Gió còn giữ được nhiều cái com đọc còn hay hơn cả entry của anh . Khi ta không còn cảm xúc chia xẻ là bị dịch rồi đấy . Cảnh cáo ông anh tí ... Ực !
Chà ! Em đọc mấy cái " khà..." của anh sao chua chát quá ! Anh đang bị sao dzậy ? Hay đang có tâm sự não nề gì gì đó không ?Thôi ! Bỏ qua hết nghe, cứ com như chưa từng com bao giờ , thế là ăn khách nhất đó anh. Còn anh mà cứ nghĩ đến cái eo trăng trắng thì ế luôn đó. Bây giờ là anh phải nghĩ đến đôi bàn tay mới được. Em thành thật góp ý ! Anh trai tí tửng ạ ( trẻ rồi đó ! Mừng đê ! )
ghé nhà bác Hoàng đọc ké và còm một cái nè...
Đọc xong tính còm nhưng lại thôi, sợ hư cái ẻn của HG hết hhehehehe
Nỗi niềm của bạn hiền viết hay, vui lắm, đặc biệt khi đến đoạn ông già 65 tuổi đang loay hoay lắp lại sợi xích bị tuột bạn nhào vô giúp, nghĩa cử cao đẹp của bạn rất đáng ngưởng mộ, có điều hình như ông già 65 tuổi, chủ chiếc xe đạp đã không ngẩng đầu lên nhìn khi cám ơn bạn hiền chăng?..hahaha...!
lỡ dzô rồi..hok lẽ lẳng lặng đi ra...hahaha...thôi thì ....tào lao xịt lộp bộp...hị hị...

http://hoangguitar.multiply.com/journal/item/306
Only. Say damage then. Maybe from now on must be written to the wine factory. Australia! Khà khà ... ... There!

Đọc xong tính còm nhưng lại thôi, sợ hư cái ẻn của HG hết hhehehehe
Asked her what attracted her room most of the body a man his daughter will respond as soon as the waist. Course is open to the waist a little white, white sparkling new attraction is, but to wrap her little tight as the Taliban is that the smoking monkeys. Look a girl in ao dai
Speaking of Ao Dai, my Ao Dai p-hotos arer at
http://minhtom.multiply.com/photos
Hổng dám còm! Ức! ực! cũng nuốt lun hông khà...;-)
Anh Đờn tưng rồi. Nhưng nói cũng có lý ra phết
Entry này em chỉ để ý đoạn cuối , . Em cũng mới biết tin này sáng hôm qua .
Em cũng đồng ý với anh Hoàng vụ ngắm con gái mặc áo dài, em cũng lúng túng khi nhìn con gái mặc bikini... Hee. Hee. Phàm cái gì lộ liễu quá cũng đâm ra dở....
Có lẽ từ giờ về sau muốn viết phải có xí rượu. Ực ! Khà…khà…Đã !


hum nào em ra Nha Trang thì kính anh một chén ạ!!!
Thời này Lý Thông nhiều hơn Thạch Sanh mà......D
Ừ, đúng là lúc này bạn mình lười comment đó, mà sao giọng điệu lại như Chí Phèo vậy nhỉ? Muốn viết phải có rượu? Bộ cái bao tử bằng cao su sao chớ, bệnh đó nghe.

1 nhận xét:

Tranhung09 nói...

Chào Hoàng Guitar!
Không có độ, buồn ta lang thang, ghé nhà bạn. Nghe chuyện tào lao xì bộp, vui lắm. sao mình cũng "ực" mà không thăng hoa thành bài nhỉ, chắc tại đô yếu?