Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2009

Xin hãy một lần thử đặt mình vào địa vị kẻ khác.


Cuộc sống vốn luôn phức tạp và ẩn chứa những điều nghịch lý khó hiểu khiến chúng ta phải quan tâm tìm cách giải quyết. Bằng nhiều lý luận và phương pháp thực tiễn đã giúp con người có thể tìm ra lời giải đáp cho mình. Một trong những giải pháp giúp cho việc tiếp cận sự việc dễ dàng hơn là đặt mình vào địa vị người khác để đánh giá và đạt được mức độ cảm nhận giống với người trong cuộc.



Vậy đã bao giờ bạn đặt mình vào địa vị của người khác để thử xem cách nhìn nhận một vấn đề có khác so với trước hay không?


Trở lại đề tài muôn thuở là qui luật nhân quả trong đời sống xã hội. Người xưa thường nói gieo gió ắt gặt bão, ăn ở hiền lành thì gặp phúc đức, hay khái quát hóa lên thì được gọi chung là nhân nào quả nấy. Nào hãy thử nhìn xem nhé: 


Hẳn ai đó trong chúng ta đã từng theo dõi cũng như chứng kiến sự nghiệp của khá nhiều nhân vật chính trị nổi tiếng trên thế giới. Có người kết thúc sự nghiệp đẹp như mơ giống như sự khởi đầu của họ. Nhưng lại cũng có người kết thúc bằng những sự kiện khiến chúng ta phải thảng thốt giật mình. Bởi cứ nghĩ rằng làm sao ánh mắt kiêu hùng, dáng vẻ đường bệ và nụ cười đắc thắng ấy lại có kết cục thảm hại, thậm chí là bi thảm được.


Phải chăng vì họ đã gây tội lỗi với nhân dân, với dân tộc thì ắt hẳn một ngày nhất định bị hạ bệ và một kết cục đau lòng là không thể tránh khỏi?.
Nhìn xem những nhân vật Adolf Hitle, Saddam Hussein, Ceaucescu.. kia đã từng có một thời lững lẫy ra sao. Khi sự oai phong của những nhân vật này xuất hiện ở đâu thì cũng bấy nhiêu sự thành kính thậm chí là khiếp sợ nhìn thấy trên khuôn mặt của cả trăm ngàn người tại đó. Ai đó nói rằng đây là những kẻ độc tài, phát xít, kẻ thù của nhân loại, tội phạm chiến tranh bị thế giới lên án thì quả không sai, nhưng cũng xin nhớ rằng, nhân dân nước đó cũng đã một thời suy tôn họ là những anh hùng dân tộc, lãnh tụ tối cao.

Thế còn những người đã từng được coi là vĩ nhân của thế giới thì sao? Nhìn vào hình ảnh nhà lãnh tụ một thời của Liên Xô, ông Vladimir Ilich Lenin (vẫn đang được ĐCS VN tiếp tục dựng tượng thờ phụng thành một tôn giáo riêng cho đảng), đã từng được tôn kính, sùng bái ra sao …..Vậy mà khi Liên Xô XHCN sụp đổ thì tượng đài của ông đã bị hạ bệ không thương tiếc trên toàn lãnh thổ Liên Xô và tại cả các nước Đông Âu. Người ta đã dùng dây thừng, xe tăng, xe kéo để mà lôi, để mà giật cổ ông xuống. 67 năm sau kể từ ngày Lê nin mất kết cục thế này sao? Và thậm chí rằng, sang năm sau (2010), nước Nga sẽ chính thức đưa di hài Lênin ra khỏi lăng đem đi mai táng, chấm dứt bấy nhiêu năm một huyền thoại tưởng như vĩnh cửu. 






Sự sụp đổ của một biểu tượng 



Sẽ có rất nhiều người giờ phút này tin rằng người viết là kẻ báng bổ khi nói rằng, sẽ tới một lúc nào đó thi hài Hồ Chí Minh cũng như Mao Trạch Đông cũng không tránh khỏi kết cục tương tự. Mọi người có quyền giữ suy nghĩ đó cho riêng mình, và xin hãy giữ nó cho tới khi tận mắt mình được chứng kiến giờ phút xảy đến, hoặc nó sẽ xảy đến thậm chí sau khi các vị đã nhắm mắt xuôi tay. Không ai bắt các vị phải tin điều này, nhưng hãy tin rằng, có những điều ta không muốn nhưng nó vẫn phải xảy ra cũng như không có cái gì là tồn tại mãi mãi. 


Những nhân vật đương thời như Chủ tịch Kim Jong Il, Giáo chủ Khomeini… được thế giới văn minh ngày nay nhìn nhận ra sao, có phải là những kẻ khùng điên khi tuyên bố muốn tiêu diệt cả một dân tộc, cả một thế giới, trong lúc nhân dân nước họ lại coi là lãnh tụ tối cao đầy kính trọng? hoặc giả đưa thêm cả Chủ tịch Hồ Cẩm Đào và thậm chí Tổng bí thư Nông Đức Mạnh của Việt Nam vào trong danh sách liệu có sai không? khi cũng chính Hồ Cầm Đào cùng với các bậc tiền bối của mình lệnh cho quân giải phóng Trung Quốc đàn áp khủng bố nhân dân Tây Tạng suốt từ năm 1949 trở lại đây và thậm chí sự kiện đẫm máu ngày 11/3/2008 khi người dân Tây Tạng tưởng niệm ngày bị Trung Quốc xâm lược? còn ông Nông Đức Mạnh? Xin hỏi những ai đang sống dưới chế độ cộng sản tại Việt Nam thì rõ cái công lao của ông và đảng mình khi mang lại độc lập tự do, toàn vẹn lãnh thổ và nhân quyền cho người dân ra sao để có câu trả lời thỏa đáng.


Trở lại với thế giới hiện tại, ngay hôm nay thôi, nếu ai đó theo dõi tin tức đều đặn thì hẳn chưa quên rằng cựu thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra, người từng chiếm ưu thế áp đảo và thắng cử vang dội trong cuộc bầu cử Thủ tướng khi ấy (năm 2001). Vậy mà chỉ tới năm 2006, sau cuộc đảo chính quân sự chớp nhoáng của quân đội đã phải cuốn gói lưu vong trốn chạy khỏi đất nước, xin tị nạn chính trị tại Anh quốc và hiện vẫn đang chịu lệnh truy nã của Tòa án Thái lan do phạm tội tham nhũng. Cũng nên biết rằng, nếu nói về công trạng thì ông Thaksin đã đưa Thái Lan từ vị trí là một con nợ trở thành một trong những nền kinh tế phát triển mạnh nhất Đông Nam Á.


Cựu Tổng thống Mohamed Suharto của Indonesia với tài sản tham nhũng lên tới 73 tỉ đô la Mỹ trong 34 năm cầm quyền (đúng bằng số năm cộng sản Việt Nam tồn tại từ khi lên cầm quyền tới nay) hay như cựu Tổng thống Ferdinand Marcos và tay chân đã tham nhũng tài sản đất nước Philippine lên tới 100 tỉ đô la Mỹ trong 20 năm cầm quyền cũng không thể bền mãi với đế chế gia đình trị đất nước của mình. Một thời lừng lẫy cũng phải kết thúc trong tức tưởi. Chế độ độc tài duy trì bằng sức mạnh quân đội cuối cùng cũng phải nhường bước cho một xã hội dân sự trên đà hướng tới nền dân chủ non trẻ.


Cựu Tổng thống Trần Thủy Biển của Đài Loan giờ đang ở đâu? Xin thưa, đang chờ phiên tòa sơ thẩm với tội danh biển thủ tài chính trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2000 cùng các tội danh khác như tham nhũng, bê bối đất đai. Hiện nay cả người vợ (người phụ nữ ốm đau bệnh hoạn đang phải ngồi xe lăn sau một vụ tai nạn), con trai,con dâu ông (được Tòa án triệu hồi từ bên Mỹ về nước) cũng đang được quản thúc tại gia nhằm phục vụ điều tra vụ án này. Cho dù ông Biển vẫn giữ được (hay cố giữ) nụ cười thường trực trên môi khi đài truyền hình đưa hình ảnh ông trong trại giam lên tivi thì nhất định ông cũng không có được kết cục như ý. Và dù giả dụ Tòa án Tối cao Đài Loan có nể tình ông từng là Tổng thống đầu tiên của một đảng đối lập được bầu lên qua bầu cử thì cái án ông nhận cũng không giúp ông thay đổi được hình tượng lừng lẫy một thời trước đây.


Chế độ chính trị nào và những nhà lãnh đạo nào sẽ bị hạ bệ tại Đông Nam Á tới đây?


Trở lại với nền “chính trị ổn định” với những “nhà lãnh đạo liêm khiết” của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, xưa nay tại đất nước này chưa hề có tiền lệ đưa lãnh đạo nhà nước ra xét xử về bất cứ tội danh gì như tham nhũng, gian lận bầu cử hay thậm chí là bán rẻ Tổ quốc. Cấp cao nhất từ trước tới nay đưa ra xét xử cũng chỉ dừng ở mức thứ trưởng trong bộ máy Chính quyền hoặc cấp Ủy viên Trung ương trong bộ máy Đảng với vài vị như Mai Văn Dâu, Nguyễn Việt Tiến, Lương Quốc Dũng, Trần Mai Hạnh làm “thí điểm” mà thôi. Còn các vị khác cấp cao hơn như ông Phó Chủ tịch Quốc hội, Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Hà Phan vì tội khai man lý lịch, bị tố “phản bội” trong quá khứ cũng chỉ bị Đảng lặng lẽ cho thôi chức về hưu nhằm giữ thể diện cho Đảng.


Như thế có phải là cấp cao hơn, chẳng hạn như 15 vị trong Bộ Chính trị ĐHĐ 10 đứng đầu với “tứ trụ triều đình” là an toàn không? Vâng, hiện nay quyền lực Đảng này nằm hết trong tay Bộ chính trị với sự trung thành của lực lượng công an, quân đội, do vậy họ vẫn còn yên tâm mà lo thực hiện các thủ đoạn của họ. Nhưng về tương lai thì sao? Câu trả lời là không có gì bất biến, một khi quyền lực không nắm được nữa, trong lúc lòng dân đã vô cùng chán ghét thì kết cục không giống như Saddam Hudssen ở trên thì may ra cũng như Thaksin Shinawatra ở dưới thôi.


34 năm qua ung dung tại vị, cho mình là độc tôn vô địch, không có thế lực nào thay thế nổi thì có lẽ đảng này tự tin hơi sớm. Bởi vì xét ra 34 năm cũng chỉ chưa bằng nửa đời người, thậm chí có là 1 hoặc 2 đời người đi nữa thì cũng không phải là gì ghê gớm cả. Triều đại nhà Lê tồn tại lâu nhất trong lịch sử Việt Nam cũng chỉ 361 năm. Nghĩa là gấp hơn 10 lần triều đại cộng sản hiện tồn tại và rồi cũng phải tự sụp đổ một khi rơi vào con đường hủ bại, phản tiến bộ. Vậy thì cái 34 năm nếu so với lịch sử dân tộc cũng chỉ là một chớp mắt. Vấn đề sẽ chỉ là thời gian cũng như cái cách đảng này tự tiêu vong ra sao mà thôi.


Như đã nói ở trên các chế độ kia sụp đổ phần lớn là do các nhà lãnh đạo quốc gia tham nhũng, độc tài, phản dân chủ. Nhưng điều khủng khiếp của cộng sản Việt Nam lại còn nằm ở chỗ ngoài tham nhũng ra, Đảng Cộng sản còn dâng đất, nhượng biển cho ngoại bang Trung cộng. Đây quả là một việc xỉ nhục, đáng hổ thẹn với tổ tông bất khuất. Hành động này thiên thanh từ cổ chí kim chưa từng xảy ra bao giờ. Quả thật, đây là một tội lỗi mà dân tộc Việt sẽ không bao giờ có thể tha thứ được, cho dù nhân dân có mở lòng từ bi bác ái đến cỡ nào đi nữa.


Một con người sinh ra cho đến lúc chết đi cũng đều phải trải qua các giai đoạn Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Vậy thì Đảng Cộng sản này có muốn cố tình nhân danh đạt được sự “ủng hộ tuyệt đối” của 87 triệu dân để tồn tại cũng chỉ là một cách nói lối của đảng này nhằm trấn an dư luận cũng như tự trấn an mình. 


Thế giới đang trong cuộc đại khủng hoảng kinh tế, nó được đánh giá còn tồi tệ hơn cuộc khủng hoảng năm 1930 trên toàn cầu. Lẽ nào Việt Nam đứng ngoài sự ảnh hưởng này? Có lẽ là không thể, dù rằng mức độ hội nhập của Việt Nam chưa phải là sâu rộng, nhưng không có nghĩa là nơi trú ẩn an toàn cho mọi sự toan tính. Hơn bao giờ hết, lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam hiện đang ngồi trên đống lửa. Có lẽ cái thời vui tươi, hồn nhiên, phấn khởi khi cứ đề ra nghị quyết mỗi năm tăng trưởng 8-9% đã không còn nữa. Sức ép đang đè nặng trên vai các vị với mối đe dọa đến từ vấn đề chủ quyền an ninh quốc gia bên ngoài lẫn khủng hoảng kinh tế trong nước, đó là chưa kể tới vấn đề nhân quyền mà bấy lâu nay các vị vẫn cố tình bóp nghẹt hòng phục vụ cho sự độc tài đảng trị của mình. 87 triệu dân với nhu cầu dân sinh bức xúc ngày càng tăng không thể không khiến cho sức nóng cũng ngày càng trở nên ngột ngạt. Không ai có thể nhịn đói quá 3 ngày, họ chỉ có thể chịu được tới ngày thứ 2 thôi, đến ngày thứ 3 thì cái dạ dày tất không cho phép họ làm những con người hiền lành, cam chịu nữa. Đến lúc đó có lẽ sắt họ cũng xơi thì đừng nói tới cái lạnh của nòng súng thép khiến họ khiếp hãi như bấy lâu nay.


Bởi vậy nếu ta đặt mình vào địa vị lãnh đạo Đảng Cộng sản thì sẽ thấy rõ, dung hòa được lợi ích cá nhân (tham nhũng, củng cố chế độ độc tài đảng trị) với lợi ích xã hội là ưu tiên số 1 trong các chính sách hiện nay. Nếu làm lòng dân gia tăng sự bất mãn thì cái cơ ngơi do vun vén từ khi cướp được chính quyền tới nay sẽ có nguy cơ sụp đổ. Vậy thì tạm thời chịu ăn ít đi một chút, tạm thời tỏ ra quan tâm tới xã hội, thực hiện chính sách khẩn cấp cứu nền kinh tế cho dù có phải đi xin, đi vay nước ngoài và thậm chí là bán tài nguyên cho ngoại bang vào khai thác, dù biết rằng đó là hạ sách có khả năng dẫn tới sụp đổ trong tương lai không xa thì cũng buộc phải làm vì cái tương lai gần đang rất đen tối này. Và như đã nói, đây chính là cái họa của đảng này và cũng đúng như câu nói nhân nào quả nấy.


Những sự biến động trên đã khiến người viết bài này hết sức lo lắng cho số phận các vị lãnh đạo Đảng Cộng sản về sau, kể cả các vị tưởng đã an bài khi kịp nhắm mắt xuôi tay về nơi cửu tuyền. Liệu 87 triệu dân mà họ nói là “ủng hộ tuyệt đối” xưa nay có thật sự đang ủng hộ tuyệt đối hay không? Nếu thật sự như thế thì còn may cho họ, còn nếu không thì quả sẽ là tương ứng với nhân đấy.


Sẽ có rất nhiều người không tin vào điều này và mỉa mai nhạo báng cứ ngồi đó mà phán xét quàng xiên. Vâng, mỗi người có quyền phán xét theo ý riêng của mình, nhưng nếu thử đặt mình vào địa vị kẻ khác thì mới thấy có những chuyện tưởng như không thể lại trở thành có thể trong một ngày gần đây. 


Liệu có thể vui được mãi, liệu có thể giữ được mãi nụ cười trên môi? Xin hãy một lần thử đặt mình vào địa vị kẻ khác.

1 nhận xét:

Frequent Reader nói...

nhờ các bạn một tí, mình thấy trang này rất hay http://pic-memory.blogspot.com nó có khả năng hiển thị hình ảnh và video ngay lập tức khi người ta viết link ảnh vào khung nhận xét Comments.
Cụ thể ở trang này http://pic-memory.blogspot.com/2009/02/photos-women-latin-asian-pictures.html, rất nhiều người đã test thử thấy nó hay lắm.trước giờ mình chưa thấy trang nào khác có thể làm được như vậy, mình cũng đã search trong google và ko thấy bất kỳ tài liệu chỉ dẫn nào,blog của mình cũng chuyên về hình ảnh wallpaper nếu người xem có thể đăng nhận xét lên những hình ảnh đẹp của người ta rồi gom nhiều lại thì tuyệt biết mấy.
bạn nào giỏi về làm web thì xem giúp mình với,cái này mình cần lắm,mail cho mình nhé: hoangthang@inbox.com thanks