Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Cuộc đời đen ?

Bạn ít tiền? Bạn không sở hữu mộ gương mặt đẹp? Một đôi chân dài thon thả ngút ngàn?


Một thân hình nam tính như Bác Đờn đẹp giai?


Bạn đau khổ vì người yêu đã bỏ bạn ra đi? Tinh thần bạn sụp đổ vì những dự án, những kế hoạch đề ra đã thất bại? Hoặc vì 1 lý do nào đó làm bạn cảm thấy như mình đang ở tận cùng thế giới???


Nếu vậy thì hãy hít một hơi xem những bức hình này:



Người giàu có nhất mà tôi từng biết

Ăn mày thì có đến 1001 kiểu ăn xin, trẻ có, già có, thanh niên có. Có người thì giả đau khổ tàn tật để xin tiền, có đứa thì bị chính cha mẹ chúng bắt đi ăn xin, có người thì lừa đảo những người tốt bụng để lấy được tiền. Có những người còn trẻ tuổi, còn sức khỏe mà chỉ biết ngửa tay xin tiền, đi lừa người khác. Thế nhưng không phải tất cả những người ăn xin đều là những con người xấu.

Có những người bị tàn tật bẩm sinh, họ ko còn gia đình, ko có khả năng kiếm sống, nhưng tấm lòng của họ còn hơn khối người nhà giàu đi xe đắt tiền.

“Người Giàu” nhất mà tôi từng biết. Tôi đã không ủng hộ gì về vật chất cho các bạn “láng giềng” Trung Quốc khi họ gặp phải đợt thiên tai động đất kinh hoàng vừa qua. Trong khi hơn một tỷ dân của họ, tất cả đều hướng về những số phận bất hạnh…

Một bạn trẻ, cũng bất hạnh, chính xác là vô cùng bất hạnh, bạn ấy bị dị tật bẩm sinh, bạn ấy phải đi ăn xin…Thế nhưng bạn ấy đã hành động như một…Người Giàu Có – Hảo Tâm.

Bạn ấy đang tiến dần đến thùng quyên góp…Bạn ấy vét hết cả số tiền trong cái bát: “Tôi muốn được quyên góp!”











Chưa hết, bạn ấy tiếp tục móc túi quần mình: “Tôi vẫn còn tiền!”
Số tiền không nhiều, chỉ có…12 Nhân Dân Tệ (Khoảng 30.000VNĐ), và hẳn đó là tất cả những gì bạn ấy có…

Chúng ta, những người lành lặn, mạnh khoẻ, hoàn hảo, ít nhiều cũng làm ra tiền, chúng ta đã làm được những gì cụ thể khi suốt năm qua là tai nạn, là lũ lụt, là hết cơn bão này đến cơn bão khác hoành hành???

Thật xấu hổ thay cho những kẻ chân tay còn lành lặn, còn đi lại thoăn thoắt mà cứ giả tàn tật vác bị đi ăn mày, đánh lừa lòng hảo tâm của bao người khác.

Tôi cứ xem đi xem lại hình ảnh này rất nhiều lần. Và tôi nhận thấy, bạn ấy đúng là "Người Giàu" nhất mà tôi từng biết!

Châu Phi đói khát – Châu Phi rách nát

Bức ảnh cũ rích và đã được post trên rất nhiều diễn đàn nhưng hôm nay mình vẫn sử dụng lại vì mình thấy hình ảnh này nó “thật một cách trần trụi” và khiến cho người xem phải chạnh lòng…

Một bức ảnh khác cũng không mới mẻ hay xa lạ gì: một bàn tay bé xíu, ốm yếu, còi cọc của the BLACK lọt thỏm trên bàn tay the WHITE. Nhìn thương lắm….

Thật xấu hổ thay cho những kẻ chân tay còn lành lặn, còn đi lại thoăn thoắt mà cứ giả tàn tật vác bị đi ăn mày, đánh lừa lòng hảo tâm của bao người khác.

Tôi cứ xem đi xem lại hình ảnh này rất nhiều lần. Và tôi nhận thấy, bạn ấy đúng là "Người Giàu" nhất mà tôi từng biết!


Đói:Đó là nạn đói, bây giờ tới nạn khát...Uống nước tiểu bò để chống chọi với cơn khát bên đó là chuyện bình thường.


Có những ánh mắt, những khuôn mặt, những cái nhìn…rất khó quên…


Bạn đang buồn phiềm vì gặp phải những khó khăn trong cuộc sống, nhưng biết đâu rằng ở đâu đó cũng có những số phận hẩm hiu, khổ đau hơn bạn...

Bọn kẻ cướp, hãy coi chừng !

Photobucket

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Tư liệu 36 năm trước

Phim The Lucky Few do hải quân Mỹ thực hiện


Buổi phát thanh cuối cùng của Đài Phát thanh Sài gòn


Lời kêu gọi đầu hàng của Dương văn Minh

Ca dao thời hậu Bin Laden


Ông Ô ba má thắng rồi

Ông Ô xa má tiêu đời ra ma

Trăm năm trong cõi người ta

Có ba có má lúc nào cũng hơn

Xa má là phải chịu đòn

Khuyên ai nhớ đạo làm con phải tròn

Vô đối


Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ :

"Tuyết đang rơi, mà không mưa,

tuyết rơi rồi cũng tan thành nước,

rắc rối !

sao không làm mưa ngay từ đầu",

Rồi thầy bảo em nào đối đượccâu này thầy cho 10đ. Một em đứng lên dõng dạc

"thầy ăn cơm, không ăn phân,

cơm ăn xong rồi cũng thành phân,

lôi thôi !

sao không ăn phân ngay từ đầu"

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Sáng tạo độc đáo trong chống tham nhũng

Bộ lịch mang tên “Sex chống tham nhũng/Tình yêu đập tan cái xấu”.
Bộ lịch mang tên “Sex chống tham nhũng/Tình yêu đập tan cái xấu”.
Những cô gái tham gia chụp ảnh cho bộ lịch chủ yếu là sinh viên các trường đại học ở Moscow. (Ảnh: Tờ lịch tháng Tư với khẩu hiệu “Không đưa và không nhận hối lộ”)
Những cô gái tham gia chụp ảnh cho bộ lịch chủ yếu là sinh viên các trường đại học ở Moscow. (Ảnh: Tờ lịch tháng Tư với khẩu hiệu “Không đưa và không nhận hối lộ”)
Tờ lịch tháng Tư: Tôi sẽ không lấy một kẻ tham nhũng
Tháng Tư: Tôi sẽ không lấy một kẻ tham nhũng
Tờ lịch tháng Sáu: Tôi sẽ không để nguyên tắc bị “cưa đôi”
Tháng Sáu: Tôi sẽ không để nguyên tắc bị “cưa đôi”
Tháng Bảy: Tôi sẽ đấm vào mõm tên tham nhũng
Tháng Bảy: Tôi sẽ đấm vào mõm tên tham nhũng
Tờ lịch tháng Tám
Tháng Tám: Tôi sẽ xay bọn chúng ra cám
Tháng Chín: Tôi sẽ dạy cho bạn biến làm thế nào để sống không có tham nhũng
Tháng Chín: Tôi sẽ dạy cho bạn biết làm thế nào để sống không có tham nhũng
Tháng Mười
Tháng Mười: Tôi sé...thiến bọn chúng
Tháng Mười Một: Phong bì chỉ để gửi thư
Tháng Mười Một: Phong bì chỉ để gửi thư
Tháng Mười Hai: Tôi sẽ chữa cho bạn khỏi “bệnh” tham nhũng
Tháng Mười Hai: Tôi sẽ chữa cho bạn khỏi “bệnh” tham nhũng
Tháng Một: Tôi sẽ giáo dục lại những kẻ tham nhũng
Tháng Một: Tôi sẽ giáo dục lại những kẻ tham nhũng
Tháng Hai: Tôi sẽ “báo động” tham nhũng
Tháng Hai: Tôi sẽ “báo động” tham nhũng
Tháng Ba: Mùa săn đã đến
Tháng Ba: Mùa săn chuột tham nhũng đã đến

Tôi và Sách

Định viết bài này hôm 23/6, ngày Quốc tế đọc sách, nhưng bận ăn chơi quá nên hôm nay mới gõ được.
Hồi nhỏ tôi đã mê đọc, không cứ gì sách, cứ cái gì có chữ là đọc. Nói hơi thô một chút chứ hồi đó trong toilet không xài giấy “kiss me” như bây giờ đâu, tòan lấy báo cũ rọc ra rồi gắn vào một cây đinh. Thế là mỗi sáng sớm trong khi giải quyết cái bầu tâm sự tôi tranh thủ trau dồi thêm kiến thức. Đôi khi mê đọc quá quên béng mất là mình dô toilet để làm cái gì, bà già chờ lâu ra kêu inh lên mới miễn cưỡng rời khỏi cái thư viện mini.

Nhà tôi hồi ấy đọc báo tháng. Tôi cứ canh me ông đưa báo tới để tranh thủ đọc qua trước khi ông già về. Mục đầu tiên là truyện kiếm hiệp. Hồi đó các nhà văn viết truyện theo kiểu “feuilleton”, viết đến đâu đăng đến đấy. Truyện kiếm hiệp đầu tiên tôi được đọc là Quỹ Bảo, đến bây giờ vẫn còn nhớ nhân vật chính là chú Hàn thượng Chí. Sau đó là tới chuyện của nhà văn Lê Xuyên, lúc đó đang đăng chuyện Vợ thầy Hương. Ông này có lối kể chuyện rề rà câu giờ phát sợ luôn. Đại khái hôm nay tới đọan ông Cả đang sàm sở vợ thầy Hương, đang để tay lên vai vợ thầy vuốt vuốt, vợ thầy thấy tê lê phê. Ngày mai nhào dô coi thử tới đâu. Lại tiếp tục vuốt, nói chuyện trên trời dưới biển, tay có hạ xuống chút đỉnh. Dậy chớ một tuần sau nữa vẫn cứ vuốt tiếp, những tay đã hạ …xuống mông. Rồi thầy Hương về, ông Cả dọt. Tức ói máu luôn. Sau đó lật ra trang nhất xem tình hình chiến sự. Đại lọai như đêm qua Sài gòn ăn mười mấy quả 122 ly, sập mấy chục căn nhà, chết bị thương một mớ, rồi tin tức thắng trận, thuatrận, nhiêu chết nhiêu bị thương. Mấy cái này đọc qua cho biết chứ không hào hứng mấy, cứ như chuyện xảy ra đâu bên ...Phi châu lận. Thì còn nhỏ mà.

Lớn lên xí đỉnh, có chút tiền bắt đầu mua sách. Những tập sách đầu tiên tôi mua lại là những tập thơ. Nào là Thơ thơ, Gửi hương cho gió, Điêu tàn...Còn nhớ Nha trang có tiệm sách Bình dân, chả biết bán có rẻ hơn chổ khác không nhưng đó là địa chỉ mà những thằng học sinh mê sách như tôi hay ghé. Rồi tôi bắt đầu đọc qua truyện. Chùm truyện của Duyên Anh tôi có không thiếu một tập. Từ những truyện về thiếu nhi như Bồn lừa, Chương còm. Thằng Vũ cho đến những chuyện về giới giang hồ Sài gòn như Điệu ru nước mắt, Châu Kool. Tuổi trẻ không thể thiếu truyện tranh rồi. Thế là tôi có Tin tin, Lucky ( hồi đó chỉ có bản tiếng Pháp) Asterik...Lớn chút nữa tôi "nghiên cứu" Lệ Hằng, Nguyễn thuy Long. Bà Tùng Long tôi cũng có vài cuốn nhưng sau không đọc nữa vì ...thảm quá. Lớn thêm nữa mảng truyện dịch và phóng tác bắt đầu hấp dẫn tôi. Hòang hải Thủy mà phóng tác thì siêu rồi. Dịch Mario Puzo thì Ngọc thứ Lang là trùm sò, không ai qua nổi. Cả những bộ sử thi nặng ký như Chiến tranh và Hòa Bình tôi cũng nhai luôn. Tủ sách của tôi hồi đó có nguyên một ngăn cho lọai sách Học Làm Người của Nguyễn hiến Lê. Còn nhớ trong nhóm này có cuốn "30 ngày thành lực sĩ". Đọc xong là tôi sắm nay cặp ta; đục một cái tạ nặng, mua dây kéo ngực..., ngày ngày hùynh hụych luyện tập. Không thành lực sĩ nhưng cũng đỡ còm cõi. Những tháng hè tôi chuyên tâm luyện chưởng. Sách kiếm hiệp thì không bao giờ tôi mua, chỉ thuê thôi. Thế nên có bộ tôi đọc đi đọc lại đến 5 lần. Rôi Z.28, một pho truyện trinh thám rất độc đáo và phong phú tư liệu mà tác giả, Người Thư Tám, nghe nói là một nhân viên tình báo cỡ bự.

Lên đại học tôi bắt đầu bớt lãng mạn hơn, nghiêm túc hơn, đọc những tác phẩm của các tác giả nước ngòai. Tôi đặc biệt mê Erich Maria Ramarque. Cuốn cuối cùng tôi mua những ngày tháng tư 75 là "Đài tưởng niệm đen của bầy diều hâu gãy cánh" và "Bản du ca cuối cùng của lòai người không còn đất sống". Đang canh me chờ đọc cuốn tiểu thuyết cuối cùng của ông "Bóng tối thiên đường" thì ...phèo.Những tác giả khó nuốt như Nietzsche hay Nikos Kazantzakis tôi cũng sắm một cuốn cho biết khó nuốt cỡ nào. Ôi! Biết kể sao cho hết những tác giả nước ngòai đã đi qua đời tôi. Ở đây nhắc lại tên các vị như một lời tri ân : Arthur Conan Doyle, Boris Pasternak, Dostoievxki, Mark Twain, Charles Dickens, A. Dumas, Herman Hesse, Henry Miller, Hitchkok, E.A. Poe, Ian Flemming, Jack London, Jules Verne, Margarette Mitchell, Saint Exupery, Victor Hugo, Watanabe, Solzhenitsyn, Hector Mallot, Hemingway, Edmondo de Amicis...và còn nhiều nữa.

Tháng 4 năm 75, một đòan người súng ống đến nhà bắt tôi giao nộp các "văn hóa phẩm đồi trụy". Tôi gạt nước mắt nhìn những cuốn sách mình nâng niu bị tống lên xe ba gác, chở về phường. Trong lòng cứ lăn tăn. Cái lọai cách mạng gì mà lại thù ghét sách đến thế nhỉ ? Và chợt nhớ đến Tần thủy Hòang..

Thôi. Nói đến đây lại thấy nghẹn lòng. Không viết nữa. Đố chơi chút nè. Hai tác giả có tác động rất lớn đến không chỉ tôi mà đa số các bạn tôi là Edmondo de Amicis và Hector Mallot. Họ viết cuốn gì thế nhỉ ?

Bây giờ thì trên mạng có đầy. Tôi cũng tạo được một tủ sách trong máy tính. Nhưng vẫn cứ ngàn năm thương nhớ cái "tủ sách đồi trụy" hồi xưa.
Bây giờ thư viện thường treo mấy câu, nghe nói là của Lenin "Không có sách thì không có tri thức, không có tri thức thì không có chủ nghĩa cộng sản". Nhiều người nói trích như thế là chưa đủ, còn thiếu hai câu nữa. Ai biết chỉ dùm cái đi. Thanks


Thư viện của tui nè


PhotobucketPhotobucket