Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

SAO ANH KHÔNG VỀ CHƠI ĐẠI LỄ

Sao anh không về chơi Đại Lễ
Nhìn dáng rồng bay , ngắm pháo hoa
Nhà ai xinh quá , vừa sơn lại
Quá tiếc ! ,sao không gắn cổng chào ?
Gió lôi kéo gió , mây ùn mây
Dòng nước càng cao ,cây sắp lay
Miền Trung đại lũ ,sông Gianh đó
Có chở ai về kịp tối nay ?
Sao anh không về chơi Đại Lễ
Nhìn dáng rồng bay , ngắm pháo hoa
Nhà ai xinh quá , vừa sơn lại
Quá tiếc ! ,sao không gắn cổng chào ?
Ôi đất Miền Trung ,đất Miền Trung
Lũ dâng , tiếng khóc . Trời không dung
Ở đây nước mắt nhòa nhân ảnh
Đại lễ ! Trời ơi, có đậm đà ?

Hàn Mặc Kệ

( Từ 1 comments trên Blog Bọ Lập )

minht wrote on Oct 9
Hàn Mặc Kệ ơi 1000 năm mới có dịp. Cho chia chác thêm chút nưã thôi, Miền Trung sau đại lễ ta lại kêu gọi quốc tế cứu trợ, chia chác tiếp. Hn Mặc Kệ đừng làm cho cuộc vui mất vui.
haihoang60 wrote on Oct 9
Đời là thế mà anh Minh. Có điều vãn cứ thấy chạnh lòng . Mọi cái ồn ào rồi cũng qua. Rồi lại đối mặt với nợ nần, chậm tiến. Thôi thì cứ bô lô ba la mấy ngày cho thỏa cái cơn tự sướng đi
dandennuocviet wrote on Oct 9
Miền Trung trắng xóa mờ mắt tao
Than van, khóc lóc sao tao biết?

Lũ lụt mặc bay, tao chơi hết đêm nay rồi mai tính sau. Đừng có làm tao mất vui chứ bay, chết có mấy chục mạng mà la lối om sòm...ặc ặc
anhoai76 wrote on Oct 9
Nãy vừa đọc bài "Chính tả" bên nhà kia...chừ bò qua đây thấy ông thầy giáo viết chính tả đúng...nhưng bỏ dấu trật từa lưa. :D...các dấu chấm hết và chấm hỏi cũng như chấm than đều phải ngay cạnh chữ muốn chấm nhe ông thầy. :D.
(An cũng viết sai chính tả trùm luôn mừ bày đặt đi sửa ngừ khác...hahaha)
anhoai76 wrote on Oct 9
Quá tiếc !
Quá tiếc!
haihoang60 wrote on Oct 9
Nãy vừa đọc bài "Chính tả" bên nhà kia...chừ bò qua đây thấy ông thầy giáo viết chính tả đúng...nhưng bỏ dấu trật từa lưa. :D...các dấu chấm hết và chấm hỏi cũng như chấm than đều phải ngay cạnh chữ muốn chấm nhe ông thầy. :D.
(An cũng viết sai chính tả trùm luôn mừ bày đặt đi sửa ngừ khác...hahaha)
Lâu quá mới ghé mà bắt lỗi há ?
gioheomay wrote on Oct 9
Sao anh không về xem Đại lễ
Nhìn gió mùa thu gió phất phơ
Lòng dân buốt quá đau như cắt
Hoa sữa lơ thơ rụng cuối mùa

Sao anh không về qua giông bão
Nhìn đất miền Trung đất xác xơ
Xác người trôi nổi ngang qua phố
Đại lễ ngông nghênh ...pháo vẫn chờ !!!

Thôi lỡ rồi để HMT khóc thêm lần nữa , anh H héng
anhoai76 wrote on Oct 9
Lâu quá mới ghé mà bắt lỗi há ?
An đùa cho vui...chứ bệnh nó làm An oải quá...còn thê thảm lắm...gõ tí xíu là tay nó tê dại đi...nín thinh lâu nay là vì lẽ đó á.
haihoang60 wrote on Oct 9
Mà An có remove mình không mà thấy mất tiêu tên của An hả ? Không phải chứ ?
anhoai76 wrote on Oct 9, edited on Oct 9
Removed rồi...bên blog củ ông bỏ phế...blog mới thì hủng có tên cả 2 chúng mình.:(
haihoang60 wrote on Oct 9
tên cả 2 chúng mình.
Ha ha...Nghe tình quá thể
anhoai76 wrote on Oct 10
Ha ha...Nghe tình quá thể
Nhà ông đông đàn bà thấy mạ...tui cũng ớn acid.
thunhan wrote on Oct 10

Qua đây đọc ké và ngậm ngùi cùng.

Bỗng thành Bồ Tát...

Dạo này các vụ học sinh, đặc biệt là nữ sinh, đánh nhau, hạ nhục nhau, xé quần xé áo nhau xảy ra thường xuyên. Không còn là những hiện tượng cá biệt nữa mà trong chừng mực nào đó đã trở thành một phong trào. Cùng đồng hành với nó còn có những hiện tượng thầy cô mắng nhiếc học sinh tàn tệ như quân hằn quân thù, đanh đập học sinh như nô lệ, học sinh, phụ huynh đả thương, đâm chém thầy cô ngay cả trong lớp học. Không quá đáng nếu như ai đó nói rằng đạo đức đang suy đồi.

Dưới mỗi bản tin về những vụ việc như thế ta luôn thấy những comments của độc giả đòi xử lý nghiêm minh, đòi đuổi học, đòi đưa ra xử lý hình sự những cá nhân vi phạm. Cách hùa theo đám đông cũng là cách ứng xử dễ dàng nhất, để chứng minh mình trong sạch, mình không thuộc cái nhóm “suy đồi” kia. Trong số đó thậm chí có những ý kiến của những nhà giáo. Về mặt giáo dục. khi giao các em cho pháp luật xử lý cũng đồng thời ngành giáo dục đã tuyên bố đầu hàng, bó tay.

Trước những vi phạm của các em, kể cả của người lớn, ta thường nghe những người có trách nhiệm phán “ ý thức chấp hành kỷ luật, luật pháp kém”. Và thế là xong. Mọi tội lỗi được đẩy về phía kẻ vi phạm. Có tội thì phải trừng trị. Không ai phủ nhận điều đó cả. Thế nhưng cứ mãi trừng trị mà không thấy được cái nguyên nhân sinh ra tội phạm thì đúng là một cái vòng lẩn quẩn. Và các nhà tù, các trại cải tạo luôn đầy kín “khách hàng”, cho dù một năm có bao nhiêu là đợt đặc xá để giải quyết tồn đọng, tạo điều kiện lấy chổ đón những tội phạm mới.

Đi tìm ra nguyên nhân là việc của các nhà họach định chính sách. Riêng tôi, nhân việc vừa rồi một nhóm nữ sinh, than ôi, chỉ mới lớp 8 lớp 9, đánh đập một nữ sinh khác, bắt quì xuống để ăn đòn ngon hơn, sau khi thanh trừng xong còn lột áo cho nó biết xấu, tôi bỗng liên tưởng đến một hình ảnh khác.

Nói lâu thì cũng lâu, nhưng những sự việc như thế này không thể nào phai mờ trong tâm hồn những người chứng kiến. Chẳng phải chùng ta đã từng dạy cho trẻ em phải gọi kẻ thù là thằng này con kia sao, cho dù thằng đó đáng tuổi ông nội mình. Chẳng phải chúng ta đã từng dạy cho các em mắng chửi , xỉ vả thầy cô, thậm chí cha mẹ, ông bà…nếu họ là kẻ thù của nhân dân sao ? Chẳng phải chúng ta đã dạy các em phải cô lập, phải căm ghét bạn bè mình chỉ vì chúng là con em của bọn địa chủ, phản cách mạng sao ? Những người đã trải qua thời kỳ đó, chứng kíến những việc đó, không khỏi bị cái ác xâm chiếm tâm trí và biến nó thành một triết lý sống : Để tồn tại thì có thể chà đạp lên mọi giá trị. Lúc đầu có thể họ miễn cưỡng, nhưng sau đó họ quen dần và đâm …ghiền. Thì “Gieo thói quen gặt tính cách” mà. 

Còn vế sau nữa: “Gieo tính cách gặt số phận”. Cái mà chúng ta đang lãnh nhận hôm nay chỉ là một hệ quả tất yếu của những gì ta đã gieo trong quá khứ. Để tẩy rửa nó là cả một quá trình lâu dài và đau đớn. Và việc đầu tiên phải làm là phải thừa nhận những sai lầm, chính xác hơn là những tội ác đã “lỡ” phạm. Còn cứ lơ đi như thế này thì tôi ngờ rằng chúng ta có dạy gì đi nữa thì những hạt giống ác năm nào vẫn còn đó, và sẵn sàng nẩy mầm, đâm hoa, kết trái.

Tôi không dám bênh vực các em học sinh đó. Làm thế dễ bị thiên hạ bu lại ném đá lắm. Nhưng dưới mắt tôi, một nhà giáo, các em là những nạn nhân. Và do đó, các em đáng thương hơn đáng trách.

P/S: Sau lễ hội con người tớ đâm ra nhân từ, bao dung như bồ tát. hehehe



Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Chịu hết nổi


Nhân đại lễ, một nhóm nghệ sĩ đã chuyển ngữ 10 ca khúc hay về Hà nội và Sài gòn để giới thiệu cùng bạn bè quốc tế. Ý định rất hay, nhưng thực hiện thì …ô hô ai tai.

Vẫn biết dịch là phản, nhất là dịch thơ với nhạc, nhưng trong chừng mực nào đó thôi, chứ phản kiểu này thì đúng là chịu hết nổi, Tòan bộ bài hát không có được một câu đúng ngữ pháp, sai những lỗi thuộc lọai ngớ ngẩn nhất, chưa kể có những đọan gây ra hiểu nhầm tai hại vô cùng. “you inside me after class on Co Ngu street “ chẳng hạn. Dịch như thế này người ta sẽ hiểu là sau giờ học hai đứa rủ nhau ra giữa đường Cổ Ngư mà …xxx, chả việc gì vào nhà nghỉ cho tốn tiền. Bạo liệt chưa Hà nội ? Những lỗi ngữ pháp trầm trọng như Lake’s Tay, We are remember,The warmth give your …không chấp nhận được ở một dịch giả.

Đó là phần lời, còn phần hát thì lại phát âm sai be bét, nuốt chữ tùm lum.. Câu “Flower stop falling” , ai nghe được chữ “stop” cứ chặt đầu tui. Rồi hãy nghe chữ “Image”, "naive" phát âm như thế nào.

Đúng là chịu hết nổi. Có ý định tốt nhưng liều cỡ đó thì thật tai hại. Xin quí vị cẩn thận dùm. Đừng để nước ngòai họ cười vào mũi . Còn muốn chơi tiếng bồi hả ? Fairy monk father you! I punch die mother you now ! ( Tiên sư cha mày! Tao dộng chết mẹ mày bi giờ). hehehe

Hanoi’s this season…absent the rains.

Ha nôi mùa này vắng những cơn mưa.

The first cold of winter make your towel’s gently in the wind,

Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh

Flower stop falling, you inside me after class on Co Ngu street is our step slowly return.

Hoa sữa thôi bay ta bên nhau một chiều tan lớp, đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về

Hanoi’s this season the sky is not sunny

Hà nội mùa này chiều không buông nắng

Deserted street slanted dried brachs

phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô

Small shop is unsteady a poetry.

quán cóc hiu hiu một câu thơ

Lake’s Tay. Lake’s Tay occault,

Hồ Tây, hồ Tây tím mơ.

Hanoi’s this season , the nostalgia in heart.

Hà nội mùa này lòng bao nỗi nhớ

We are remember night cold hands

ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay

The warmth give your to naïve age

Hơi ấm trao anh tuổi thơ ngây

Image. Image still here

Tưởng như, tưởng như còn đây




caonguyenbui wrote on Oct 8
Hee. Hee.
khucthuydu09 wrote on Oct 8
=))
uyenvan wrote on Oct 8
Chịu hết nổi thì đừng có cố, ông anh! :D
lamkhanhlam wrote on Oct 8
một nhóm nghệ sĩ
?
lamkhanhlam wrote on Oct 8
ddoc. xong muo^n' ddo^n. tho^? vi` mac' co*~ dum` cho ho. ! =((
menam0 wrote on Oct 8
Anh ơi, nó đính chính rồi, nó bảo: Ý nó viết là You in side me, các báo xuyên tạc thành you inside me đó, nó sẽ kiện. He he!
nguoiphobien09 wrote on Oct 8
Heeeee . Chuyển qua đề tài âm nhạc rầu
haihoang60 wrote on Oct 8
menam0 said
You in side me
Lại chả có nghĩa gì
matlecn wrote on Oct 8, edited on Oct 8
you inside me after class....kekekeke...anh choi em sau gio hoc hahahahha
ngocyen054 wrote on Oct 8
Có vài khung cảnh đẹp, nên thơ , nhưng nghe thật là vô cảm.
tanchau wrote on Oct 8
Trời đất ơi!!! Khủng khiếp quá!!! Văn hoá gì đâu!!!???
kimhoan55 wrote on Oct 8
Bỏ mấy chục năm Anh ngữ rồi mà em cũng hổng chịu nổi luôn nè trời.
dandennuocviet wrote on Oct 9
Quá cao tay, ngôn ngữ của đỉnh cao trí lãng!
anhoai76 wrote on Oct 10
Cái khăn quấn cổ(scarf) mà đem cái khăn tắm (towel) chơi dzô thì thi vị chổ nào hử trời...mịt ghia....lại còn Absent cơn mưa mà cứ như là điểm danh vắng mặt (Absent - Attendant).
gioheomay wrote today at 9:22 PM
Kinh thật ... thứ anh văn chịu không nổi