Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Tư liệu 36 năm trước

Phim The Lucky Few do hải quân Mỹ thực hiện


Buổi phát thanh cuối cùng của Đài Phát thanh Sài gòn


Lời kêu gọi đầu hàng của Dương văn Minh

Ca dao thời hậu Bin Laden


Ông Ô ba má thắng rồi

Ông Ô xa má tiêu đời ra ma

Trăm năm trong cõi người ta

Có ba có má lúc nào cũng hơn

Xa má là phải chịu đòn

Khuyên ai nhớ đạo làm con phải tròn

Vô đối


Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ :

"Tuyết đang rơi, mà không mưa,

tuyết rơi rồi cũng tan thành nước,

rắc rối !

sao không làm mưa ngay từ đầu",

Rồi thầy bảo em nào đối đượccâu này thầy cho 10đ. Một em đứng lên dõng dạc

"thầy ăn cơm, không ăn phân,

cơm ăn xong rồi cũng thành phân,

lôi thôi !

sao không ăn phân ngay từ đầu"

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Sáng tạo độc đáo trong chống tham nhũng

Bộ lịch mang tên “Sex chống tham nhũng/Tình yêu đập tan cái xấu”.
Bộ lịch mang tên “Sex chống tham nhũng/Tình yêu đập tan cái xấu”.
Những cô gái tham gia chụp ảnh cho bộ lịch chủ yếu là sinh viên các trường đại học ở Moscow. (Ảnh: Tờ lịch tháng Tư với khẩu hiệu “Không đưa và không nhận hối lộ”)
Những cô gái tham gia chụp ảnh cho bộ lịch chủ yếu là sinh viên các trường đại học ở Moscow. (Ảnh: Tờ lịch tháng Tư với khẩu hiệu “Không đưa và không nhận hối lộ”)
Tờ lịch tháng Tư: Tôi sẽ không lấy một kẻ tham nhũng
Tháng Tư: Tôi sẽ không lấy một kẻ tham nhũng
Tờ lịch tháng Sáu: Tôi sẽ không để nguyên tắc bị “cưa đôi”
Tháng Sáu: Tôi sẽ không để nguyên tắc bị “cưa đôi”
Tháng Bảy: Tôi sẽ đấm vào mõm tên tham nhũng
Tháng Bảy: Tôi sẽ đấm vào mõm tên tham nhũng
Tờ lịch tháng Tám
Tháng Tám: Tôi sẽ xay bọn chúng ra cám
Tháng Chín: Tôi sẽ dạy cho bạn biến làm thế nào để sống không có tham nhũng
Tháng Chín: Tôi sẽ dạy cho bạn biết làm thế nào để sống không có tham nhũng
Tháng Mười
Tháng Mười: Tôi sé...thiến bọn chúng
Tháng Mười Một: Phong bì chỉ để gửi thư
Tháng Mười Một: Phong bì chỉ để gửi thư
Tháng Mười Hai: Tôi sẽ chữa cho bạn khỏi “bệnh” tham nhũng
Tháng Mười Hai: Tôi sẽ chữa cho bạn khỏi “bệnh” tham nhũng
Tháng Một: Tôi sẽ giáo dục lại những kẻ tham nhũng
Tháng Một: Tôi sẽ giáo dục lại những kẻ tham nhũng
Tháng Hai: Tôi sẽ “báo động” tham nhũng
Tháng Hai: Tôi sẽ “báo động” tham nhũng
Tháng Ba: Mùa săn đã đến
Tháng Ba: Mùa săn chuột tham nhũng đã đến

Tôi và Sách

Định viết bài này hôm 23/6, ngày Quốc tế đọc sách, nhưng bận ăn chơi quá nên hôm nay mới gõ được.
Hồi nhỏ tôi đã mê đọc, không cứ gì sách, cứ cái gì có chữ là đọc. Nói hơi thô một chút chứ hồi đó trong toilet không xài giấy “kiss me” như bây giờ đâu, tòan lấy báo cũ rọc ra rồi gắn vào một cây đinh. Thế là mỗi sáng sớm trong khi giải quyết cái bầu tâm sự tôi tranh thủ trau dồi thêm kiến thức. Đôi khi mê đọc quá quên béng mất là mình dô toilet để làm cái gì, bà già chờ lâu ra kêu inh lên mới miễn cưỡng rời khỏi cái thư viện mini.

Nhà tôi hồi ấy đọc báo tháng. Tôi cứ canh me ông đưa báo tới để tranh thủ đọc qua trước khi ông già về. Mục đầu tiên là truyện kiếm hiệp. Hồi đó các nhà văn viết truyện theo kiểu “feuilleton”, viết đến đâu đăng đến đấy. Truyện kiếm hiệp đầu tiên tôi được đọc là Quỹ Bảo, đến bây giờ vẫn còn nhớ nhân vật chính là chú Hàn thượng Chí. Sau đó là tới chuyện của nhà văn Lê Xuyên, lúc đó đang đăng chuyện Vợ thầy Hương. Ông này có lối kể chuyện rề rà câu giờ phát sợ luôn. Đại khái hôm nay tới đọan ông Cả đang sàm sở vợ thầy Hương, đang để tay lên vai vợ thầy vuốt vuốt, vợ thầy thấy tê lê phê. Ngày mai nhào dô coi thử tới đâu. Lại tiếp tục vuốt, nói chuyện trên trời dưới biển, tay có hạ xuống chút đỉnh. Dậy chớ một tuần sau nữa vẫn cứ vuốt tiếp, những tay đã hạ …xuống mông. Rồi thầy Hương về, ông Cả dọt. Tức ói máu luôn. Sau đó lật ra trang nhất xem tình hình chiến sự. Đại lọai như đêm qua Sài gòn ăn mười mấy quả 122 ly, sập mấy chục căn nhà, chết bị thương một mớ, rồi tin tức thắng trận, thuatrận, nhiêu chết nhiêu bị thương. Mấy cái này đọc qua cho biết chứ không hào hứng mấy, cứ như chuyện xảy ra đâu bên ...Phi châu lận. Thì còn nhỏ mà.

Lớn lên xí đỉnh, có chút tiền bắt đầu mua sách. Những tập sách đầu tiên tôi mua lại là những tập thơ. Nào là Thơ thơ, Gửi hương cho gió, Điêu tàn...Còn nhớ Nha trang có tiệm sách Bình dân, chả biết bán có rẻ hơn chổ khác không nhưng đó là địa chỉ mà những thằng học sinh mê sách như tôi hay ghé. Rồi tôi bắt đầu đọc qua truyện. Chùm truyện của Duyên Anh tôi có không thiếu một tập. Từ những truyện về thiếu nhi như Bồn lừa, Chương còm. Thằng Vũ cho đến những chuyện về giới giang hồ Sài gòn như Điệu ru nước mắt, Châu Kool. Tuổi trẻ không thể thiếu truyện tranh rồi. Thế là tôi có Tin tin, Lucky ( hồi đó chỉ có bản tiếng Pháp) Asterik...Lớn chút nữa tôi "nghiên cứu" Lệ Hằng, Nguyễn thuy Long. Bà Tùng Long tôi cũng có vài cuốn nhưng sau không đọc nữa vì ...thảm quá. Lớn thêm nữa mảng truyện dịch và phóng tác bắt đầu hấp dẫn tôi. Hòang hải Thủy mà phóng tác thì siêu rồi. Dịch Mario Puzo thì Ngọc thứ Lang là trùm sò, không ai qua nổi. Cả những bộ sử thi nặng ký như Chiến tranh và Hòa Bình tôi cũng nhai luôn. Tủ sách của tôi hồi đó có nguyên một ngăn cho lọai sách Học Làm Người của Nguyễn hiến Lê. Còn nhớ trong nhóm này có cuốn "30 ngày thành lực sĩ". Đọc xong là tôi sắm nay cặp ta; đục một cái tạ nặng, mua dây kéo ngực..., ngày ngày hùynh hụych luyện tập. Không thành lực sĩ nhưng cũng đỡ còm cõi. Những tháng hè tôi chuyên tâm luyện chưởng. Sách kiếm hiệp thì không bao giờ tôi mua, chỉ thuê thôi. Thế nên có bộ tôi đọc đi đọc lại đến 5 lần. Rôi Z.28, một pho truyện trinh thám rất độc đáo và phong phú tư liệu mà tác giả, Người Thư Tám, nghe nói là một nhân viên tình báo cỡ bự.

Lên đại học tôi bắt đầu bớt lãng mạn hơn, nghiêm túc hơn, đọc những tác phẩm của các tác giả nước ngòai. Tôi đặc biệt mê Erich Maria Ramarque. Cuốn cuối cùng tôi mua những ngày tháng tư 75 là "Đài tưởng niệm đen của bầy diều hâu gãy cánh" và "Bản du ca cuối cùng của lòai người không còn đất sống". Đang canh me chờ đọc cuốn tiểu thuyết cuối cùng của ông "Bóng tối thiên đường" thì ...phèo.Những tác giả khó nuốt như Nietzsche hay Nikos Kazantzakis tôi cũng sắm một cuốn cho biết khó nuốt cỡ nào. Ôi! Biết kể sao cho hết những tác giả nước ngòai đã đi qua đời tôi. Ở đây nhắc lại tên các vị như một lời tri ân : Arthur Conan Doyle, Boris Pasternak, Dostoievxki, Mark Twain, Charles Dickens, A. Dumas, Herman Hesse, Henry Miller, Hitchkok, E.A. Poe, Ian Flemming, Jack London, Jules Verne, Margarette Mitchell, Saint Exupery, Victor Hugo, Watanabe, Solzhenitsyn, Hector Mallot, Hemingway, Edmondo de Amicis...và còn nhiều nữa.

Tháng 4 năm 75, một đòan người súng ống đến nhà bắt tôi giao nộp các "văn hóa phẩm đồi trụy". Tôi gạt nước mắt nhìn những cuốn sách mình nâng niu bị tống lên xe ba gác, chở về phường. Trong lòng cứ lăn tăn. Cái lọai cách mạng gì mà lại thù ghét sách đến thế nhỉ ? Và chợt nhớ đến Tần thủy Hòang..

Thôi. Nói đến đây lại thấy nghẹn lòng. Không viết nữa. Đố chơi chút nè. Hai tác giả có tác động rất lớn đến không chỉ tôi mà đa số các bạn tôi là Edmondo de Amicis và Hector Mallot. Họ viết cuốn gì thế nhỉ ?

Bây giờ thì trên mạng có đầy. Tôi cũng tạo được một tủ sách trong máy tính. Nhưng vẫn cứ ngàn năm thương nhớ cái "tủ sách đồi trụy" hồi xưa.
Bây giờ thư viện thường treo mấy câu, nghe nói là của Lenin "Không có sách thì không có tri thức, không có tri thức thì không có chủ nghĩa cộng sản". Nhiều người nói trích như thế là chưa đủ, còn thiếu hai câu nữa. Ai biết chỉ dùm cái đi. Thanks


Thư viện của tui nè


PhotobucketPhotobucket

Mong tháng tư qua mau






Những ngày tháng tư, khi nhiều người nao nức chuẩn bị đi chơi, mừng lễ thì tôi luôn có cái cảm giác bâng khuâng. Lại cứ nhớ về quá khứ. Mà nhớ cũng phải. Kỷ niệm quá khứ thì nhiều nhưng đâu phải cái nào cũng làm thay đổi cả một đời người, và hơn nữa, vận mạng của cả một dân tộc.

Những ngày này năm ấy, tiếng súng vẫn còn nổ ở Long Khánh, Xuân lộc nhưng mọi chuyện dường như đã hạ màn. Ông Thiệu sao khi lên truyền hình khóc lóc, mắng mỏ người Mỹ phản bội đồng minh cũng đã bay sang Đài loan . Phó Kỳ sau khi hô hào tử thủ cũng đã tếch lên hàng không mẫu hạm Mỹ. Chức Tổng thống giờ đây như một cục than nóng được quăng qua quăng lại để cuối tuần rơi vào tay Dương văn Minh, một ông tướng sau trận Rừng Sát tiêu diệt Bảy Viễn thì chẳng có gì để nói thêm cả, dù đã có lúc làm Chủ tịch Hội đồng quân nhân cách mạng sau khi lật đổ tổng thống Ngô đình Diệm.

Gia đình tôi những ngày ấy cũng ổn định theo kiểu của nó. Ông già bị tay Cháu, trưởng công an phường báo bộ đội tới bắt nhốt dằn mặt vì lúc trước dám nhốt cán bộ nằm vùng của ta một đêm, chỉ vì cán bộ ta nữa đêm lôi ông anh ra ngoài đường đánh nhau rần trời đất. Vậy là bố tạm ổn định trong tù. Mẹ tôi thì vẫn những công việc nhà hàng ngày, nói năng thì thào, bớt đi tám với hàng xóm hơn. Chẳng ai bảo ai mà mọi người tự dưng thu mình lại. Cuộc sống bắt đầu nhuốm màu giả dối, thớ lợ kể từ ấy. Tôi cũng đã tạm yên phận với thân phận một giáo viên , khi thì gọi là lưu dung, lúc thì lưu dụng.

Tôi cũng bớt đùa đi. Hình như cứ nhìn mặt những con người mới này tự dưng cái máu đùa tôi nó tắt mất. Bớt thôi, chứ tôi mà không đùa thì có mà chết. Có điều đùa lặng lẽ hơn, trí tuệ hơn. Đến đây chợt nhớ một đoạn trong hồi ký của nhà văn Nguyễn Khải : “Tính hài hước là cái thứ mà người cộng sản ghét nhất vì nó có thể biến mọi chuyện thiêng liêng thành trò cười. Một học thuyết không thể chứng minh sự đúng đắn của nó trong thực tiễn thì trước sau sẽ biến thành tôn giáo.”



Thế! Không nên đùa với tôn giáo. Ngay từ lúc ấy tôi đã biết rồi chứ chẳng cần sau này thấy gương của Azit Nexin , chỉ vì viết truyện trào phúng mà vào tù ra tội, hay gương của nhà văn Rhusdie, vì dám đùa với đấng Ala mà bị các ngài Hồi giáo truy sát phải trốn chui trốn nhủi. Vả lại cũng chẳng có giờ để đùa. Người ta sợ chúng tôi tụ họp lại để đùa nên ấn cho chúng tôi đủ thứ chuyện. Những ngày này chúng tôi còn phải ngày ngày lên trường học tập, phát biểu, viết thu hoạch. Tôi còn nhớ cứ mỗi khi bắt đầu cho phát biểu là tôi xung phong đầu tiên. Nhiều thằng bạn còn tưởng tôi là dân 30/4 nữa cơ. Có mẹ gì đâu, cũng như đái ra cho nó nhẹ bụng vậy mà. Phát biểu xong là tôi có quyền ngồi chơi, vẽ linh tinh, thơ lăng nhăng. Chưa phát biểu thì lâu lâu bị tổ trưởng nhắc “Đ/c … chưa phát biểu nhé.”. Thế có phải khổ không

Học được 2 tuần thì chúng tôi được phát lương : Mỗi người 18 ký gạo và 3 ngàn. Chỉ bở ông bảo vệ. Trừ các giáo viên A vào còn thì tụi tôi thằng nào cũng quăng cái túi gạo cho ổng. Đạp xe đạp đã mệt rồi mà còn chở theo túi gạo lôm côm bỏ mẹ. Phải mãi sau này mới biết quí từng cân gạo. Nhưng đó là chuyện sau này, chứ lúc ấy thì gạo còn khối.

Còn nhớ lúc ấy chúng tôi tập làm quen với những tỉ lệ phần trăm cao chất ngất. Quốc hội đầu tien chúng tôi đi bầu hình như đạt đến 100&. Tỉ lệ đắc cử hình như cũng thế. Người cs có cái thú tự sướng đến là bịnh hoạn. Sau kỳ bầu cử đầu tiên chúng tôi được tập trung đến rạp hát Hưng đạo để nghe ông Nguyễn công Hoan, một dân biểu Quốc hội cũ nay đắc cử đại biểu quốc hội mới. Đại thể ông ta nói là tôi đã làm dân biểu chế độ trước, và bây giờ làm đại biểu quốc hội chế độ mới tôi mới thấy bầu cử như của ta bây giờ mới là dân chủ thứ thiệt ( 5 người ứng cử, bầu …5 người). Công nhận người cs mới đúng là những con người hài hước nhất thế giới. Nói những điều buồn cười đến chết như thế một cách nghiêm trang. Diễu thế mới là diễu chứ. Có điều khoảng nữa năm sau ông Hoan lại vượt biên tuốt. Chắc không thích đùa nữa. Và chúng tôi cũng bắt đầu nói những điều mà mình không nghĩ. Để mà tồn tại chứ.

Cái khả năng thích nghi để tồn tại của con người phải nói là vô hạn. Giống như bây giờ người ta nói :” Hòa nhập chứ không hòa tan”. Bạn bè tôi cũng có vài thằng hòa tan, có thằng vô thức, có thằng có ý thức, nhưng những khi họp mặt hội ái hữu cuối năm không thằng nào dám vỗ ngực xưng hô. Nghe bạn bè mắng đảng ra rả mà chẳng thằng nào đứng ra bênh vực, có thằng còn lúng búng thanh minh tại bị lung tung, thậm chí có thằng còn hùa theo chửi. Mà anh em cũng hiểu cả thôi. Đối với chúng, cũng như với rất nhiều người, đảng chỉ là cái bàn đạp kiếm tiền thôi mà, lý tưởng mẹ gì. Thằng nào có chút lương tri mà lúc này còn tin ba cái chủ thuyết dớ dẩn đó thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Đảng lúc này cũng hô hào phản biện. Ừ thì phản biện. Nhưng coi chừng lại thành phản động mấy hồi. Có ranh giới nào giữa hai cái đó đâu. Mới mấy mươi năm mà nhiều trò vui ra phết. Vui nhất là kể từ hồi mở cửa tới giờ. Như một con chim trong lồng lâu nay chẳng bay đi đâu, bây giờ mở cửa lồng cho bay đi bèn bay lung tung xòe, va chổ này, tông chổ nọ. Lại đào lên những thứ đã chôn lấp. Nhớ hồi nào “”trí, phú” là hai hạng cần phải tiêu diệt tận gốc tận rễ. Bây giờ thì liên tục được tôn vinh, cúp vàng cúp bạc , doanh nhân tiêu biểu, tiên tiến cứ nhặng xị cả lên. Mới đây thôi còn là con buôn, là bóc lột. Vui đáo để. Cứ như một gánh hát chèo

Văn chương nữa. Những người bị đày đọa cả một đời chỉ vì vài bài thơ, bài báo lại được phục hồi, kết nạp, tôn vinh nhăng nhít. Những Trần Dần, Phùng Quán, Lê Đạt, Hoàng Cầm…được ca ngợi, thậm chí được dựng tượng. Mà thật ra họ có cần phục hồi đâu. Hồi chưa được phục hồi, cái đận Phùng Quán vào Nha trang, bao nhiêu nhà thơ, nhà văn lẽo đẽo đi theo cung phụng, cơm bưng rượu rót, trong đó có tôi. Trong họ ông đã bao giờ bị vùi lấp đâu mà cần phải phục hồi. Ở đây không phải ăn theo người nổi tiếng, nhưng nhớ hồi đó tôi cũng là một thằng đi theo nhậu nhẹt với một nhà thơ mình thích. Và đang cơn say tôi cũng cả gan phát biểu với bác Quán :” Bác nói bác chỉ viết trên giấy có kẻ dòng , bởi vì khi ấy bác mới viết được ngay thẳng. Em nghe thì khẩu khí lắm. Nhưng em nghĩ nếu bác sửa lại là “ Dù giấy có kẻ giòng hay không kẻ, tôi vẫn muôn đời viết thẳng”, nghe còn hoành tráng hơn đấy”. Đúng là ngựa non háu đá. Bác Quán cũng chả thèm chấp.

Cái gì quá đáng cũng làm tôi ghét, dù tả hay hữu. Vùi lấp quá rồi lại tung hô quá cũng đều thể hiện sự thiếu tỉnh táo, một sự lên đồng tập thể. Mà ở ta thì cái chuyện đó xảy ra ngày một. Bây giờ hơi he hé cửa, cho nói năng một chút thì lại xảy ra tình trạng hùa nhau khen, bu vào chửi bới. Không giống người gì cả. Chẳng lẽ tập thể hoá lâu nay người ta đánh mất mình tới mức ấy sao. Chỉ cần suy nghĩ bằng chính cái đầu của mình, dù có sai đi nữa, với nhiều người lại khó khăn đến thế sao. Bao nhiêu năm hô khẩu hiệu đã làm con người ta vong thân đến mức ấy sao ?

Tôi đang nói với các bạn trẻ đấy ạ. Còn với tư cách là một người thầy, tôi đang nói với các em đấy, các em học sinh thân yêu của tôi ạ. Tương lai của chúng tôi không còn dài, nhưng tương lai của đất nước nếu chỉ trông chờ vào những người nghĩ bằng cái đầu của người khác, nói những điều người khác mớm cho…thì quả là bi đát.

Ba mươi sáu năm đã qua. Chúng tôi ngồi hồi tưởng lại quá khứ. Còn các bạn, hãy nhìn vào quá khứ như một tấm gương mà nghĩ đến tương lai.

Mong tháng tư qua mau để tôi lại bắt đầu đùa. Mà cũng lạ ghê. Cứ tới tháng tư là tôi lại làm ăn ế ẩm. Hình như tôi kỵ cái tháng này hay sao ấy.

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Lan man mùa Phục sinh



Tôi cực kỳ khoái cái thể loại “ lan man “ này. Có lẽ nó hợp với tạng người của tôi nhất, nói cho oai một chút là nó hợp với cái nghệ sĩ tính của tôi . Nhưng cứ thấy vui đâu chầu đó như thế này thì cho đến già tôi cũng không thành một ngừời nghiêm chỉnh được. Mà việc gì phải thành một người nghiêm chỉnh nhỉ? Sống là thơ mộng mà chơi. Thế thôi. Ai muốn chết để lại sự nghiệp, tiếng tăm, tài sản gì gì đó thì kệ. Tôi xin để lại tiếng cười. Và tôi tự phong mình là “People’s Comedian”. Ai muốn hiểu sao thì hiểu.
Trên mạng này không thiếu những blogmates của tôi là người Công giáo, do đó phải xin nói trước là tôi chẳng cao đàm khoát luận gì ở đây cả. Tôi chỉ xin trình bày những trãi nghiệm của bản thân tôi về tôn giáo. Có thể nó chẳng hay ho gì, có thể nó đầy dẫy những lỗi lầm. Nhưng chẳng phải là người ta có thể học được rất nhiều điều từ những sai lầm của người khác đó sao? Tôi xin nguyện làm con chiên tế lễ để quí đồng đạo qua tôi mà thêm tin yêu Chúa hơn. Người ta có thể yêu cái đẹp vì chính bản thân cái đẹp. Nhưng người ta cũng có thể yêu cái đẹp khi đem đặt nó bên cạnh cái xấu xí. Hy vọng những kinh nghiệm của một con chiên … thường xuyên đi lạc như tôi có thể giúp quí đồng đạo sống tốt đời đẹp đạo hơn. Chà! Cụm từ này nghe quen thế nhỉ.
Xin trân trọng giới thiệu : Tôi là con nhà nòi, đạo dòng ô ri gin trăm phần trăm. Tôi là kết quả của một mối tình – không biết có đẹp hay không vì lúc đó đã có tôi đâu - giữa một thầy tu xuất và một bà sơ, dĩ nhiên cũng xuất rồi. Chứ đang mặc áo dòng mà yêu nhau rồi sinh ra tôi thì có mà loạn. Thế là vài ngày sau khi sinh, tôi được bố mẹ ẵm đến nhà thờ để rửa tội.Tôi thì đã làm gì nên tội đâu, tội này là do hai vị Adam và Eva truyền lại. Thế là đời xa lắc làm mà đời tôi phải chịu. Thôi cũng được, rửa cho chắc ăn. Vậy là khi được ẳm ra khỏi nhà thờ tôi hoàn toàn trong trắng. Nói dại lúc đó có thằng Taliban nào chơi một quả đùng là tôi bay cái vèo lên Thiên đàng ngay tức khắc. Hai ông bà già tôi thì còn phải kiểm điểm xem thử có đủ tư cách pháp nhân không rồi mới được vào. Mà chắc là chưa được đâu nhé. Sống lâu thế thì chắc là khối tội. Thường thì các vị sẽ không bị xuống hoả ngục đời đời mà sẽ bị giam có thời hạn ở Luyện ngục, cũng khổ không kém hỏa ngục, nhưng còn có thời hạn phóng thích, sau đó mới được lên Thiên đàng đoàn tụ với tôi.
Thời thơ ấu của tôi trôi qua rât thánh thiện . Sáng thức dậy việc đầu tiên phải làm là làm dấu, cảm ơn Chúa đã cho mình sống thêm một ngày nữa. ( Kiểu giống như “Cảm ơn Người mỗi sớm mai thức dậy / Đã cho ta một ngày nữa để ăn chơi” đó mà ). Sau đó là đi lễ. Trước mỗi bửa ăn phải làm dấu , đọc kinh cảm ơn Chúa đã ban cho bữa ăn. Ngon dở gì không biết, cứ có cái ăn là cảm ơn cái đã ( dĩ nhiên phải trừ những món khó tiêu hóa như...ăn đòn hay ăn đạn...). Trước khi đi ngủ phải họp lại đọc kinh, tạ ơn Chúa đã cho một ngày trôi qua, xin Chúa phù hộ cho ngủ yên giấc.
Nói tóm lại thì nếp sống của tôi cũng như mọi người Công giáo khác, có điều tôi đi nhà thờ nhiều hơn tí. Luật đạo chỉ buộc phải đi lể ngày chúa nhật và các ngày lễ trọng thôi, còn tôi là đi suốt. Mọi chuyện cứ thế trôi qua êm ả. Thế rồi lớn lên một chút tôi bắt đầu có những thắc mắc. Tôi bèn đem hỏi bố tôi, chẳng hạn đọc A. Dumas tôi thấy có những triều đại Giáo Hoàng rất bê bết, cũng vợ này con kia, cũng tranh dành quyền lực, cũng âm mưu chém giết. Bố tôi nạt ngay, bảo đó là chuyện phản đạo, do bọn thù địch tung ra để phá đạo. Cũng như bây giờ ai bảo bác nhà ta đã có vợ có con thì đúng là bịa đặt,hay bảo chuyện anh Lê văn Tám không hề đốt kho xăng thì là phản động, mặc dù bây giờ hầu như ai cũng biết Who’s Who rồi. Lúc đó tôi tin bố tôi. Thế nhưng sau này đọc thêm nhiều nữa tôi mới biết cái ông Dumas đó không phản động chút nào, những điều ông viết là những sự thật lịch sử được ông tiểu thuyết hoá một cách khéo léo. Vậy thì tín điều về sự “bất khả ngộ” của Giáo Hoàng phải giải thích thế nào? Bố tôi phải lùi một bước, giải thích rằng GH chỉ bất khả ngộ ( không thể sai lầm ) khi tuyên bố về những tín điều trong đạo thôi, còn với tư cách là một con người thì Ngài vẫn “ngộ”, vẫn có thể sai lầm nhưng mọi người. Tôi vẫn cứ nghĩ : Chúa lựa trong hàng tỉ người để có một người đại diện cho mình sao không lựa một người cho tử tế nhỉ? Hay Chúa cố tình làm ra thế để cho thiên hạ thấy ai cũng “khả ngộ” cả? Tôi chả hiểu được. Càng nghĩ càng …thấy ngộ. hehe
Ngẫm ra tôi thấy để thành một tín đồ tốt là phải chịu khó bớt suy nghĩ lan man dùm, cũng như để thành một công dân tốt thì đừng có mà tơ tưởng đến dân chủ , nhân quyền…Càng nghĩ càng rối thêm. Tôi càng lớn lên thì tôn giáo càng có những đổi mới. Đây đúng là những đổi mới để phát triển. Cũng như ta mà không đổi mới thì bây giờ toàn dân có nước tay bị tay gậy đi ăn mày ráo. Nói dến đổi mới tôi chợt thấy buồn cười. Có chuyện một thằng ngốc kia làm mãi một công việc không xong. Đã bảo là ngốc mà. Trong khi các bạn nó làm xong đi chơi cả. Cuối cùng nó quyết định thôi thì cứ làm theo mấy thằng bạn, và công việc bắt đầu tiến triển. Thế là sau đó gặp ai nó cũng khoe : “ Mày thấy tao khôn chưa? Tao mà không đổi mới cách làm thì bây giờ còn lâu mới được thế này nhé”. Và nó tự sướng, gặp ai cũng khoe um về cái sự “ưu việt” của mình, quên béng mất cái thời ngu si mò mẫm cái cách làm tầm bậy. Đến là chán mấy thằng bờm.
Đổi mới của tôn giáo không phải là cái đổi mới để tồn tại như đổi mới của nhà nước. Đây là một sự đổi mới để hoà nhập cùng thế giới hơn. Những luật lệ cũng bớt khe khắt hơn. Hôn nhân khác đạo bấy giờ cũng trở nên phổ biến, người công giáo được phép thắp nhang, thờ cúng ông bà cha mẹ…Những cái đó chưa ảnh hưởng đến tôi mấy, chỉ có một cái là trong nhà thờ khi dự lễ không còn những câu đối đáp bằng tiếng La tinh vô nghĩa nữa. Bà già tôi một tiếng ngoại ngữ không biết nhưng vô nhà thờ nghe cha phán “Đô mi num vô bít cum” là cứ việc đáp lại như máy “Ê cum sì pi ri tu tu ô” mà chẳng hiểu quái gì. Bây giờ thì nó thành ra là” Chúa ở cùng anh chị em – Và ở cùng Cha”. Thế nghe có phải tình cảm hơn không nào.
Lớn lên tôi lại có những suy nghĩ “phạm thượng” hơn –Có Chúa không nhỉ? Có Thiên đàng hỏa ngục không nhỉ? Hỏi vậy thôi chứ bố ai mà trả lời được. Thế nhưng khi bị công kích thì tôi sẵn sàng liều mình để bảo vệ cho đạo của mình. Nhớ lại lúc nhỏ chơi với mấy nhỏ bạn trong xóm. Lúc thanh bình thì không sao nhưng khi xảy ra chiến sự thì tụi nó chọc tôi “Đức Chúa Giêsu đánh đu gãy cẳng” . Tôi cũng phang lại “Nam mô a di đà Phật cọp vật thầy chùa”, rồi còn ư ử hát " Đầu thầy chùa, nấu canh chua, vài ba tháng còn chua...". Đấu khẩu đã rồi nhào vô đánh nhau. Thì cũng như các hiệp sĩ thánh chiến hồi xưa lên đường chinh chiến để bảo vệ cho Giáo Hoàng đó mà. Sau 75, vị hiệu trưởng trường tôi trong một đêm ngồi tâm sự có giáo huấn cho tôi thế này “ Hồi xưa con người còn dốt nát, thấy các hiện tượng thiên nhiên không giải thích được bèn đổ cho thánh thần thượng đế. Bây giờ chúng ta có học, có kiến thức rồi sao anh vẫn tin Chúa?”. Ôi giời ạ. Cái bài tôn giáo vận sơ đẳng này mà đem hù tôi hả. Tôi bèn nhẹ nhàng hỏi” Thưa anh, kiến thức phải đạt đến mức nào mới khỏi tin ở thượng đế ạ. Anh biết Newton chớ, khi người ta hỏi ông ta một câu tương tự như anh vừa hỏi tôi, ông ta bèn chỉ lên trời và nói” Cứ nhìn đi rồi khắc tin”. Thế thì kiến thức chắc phải hơn Newton nữa kia à. Khó nhỉ!” Anh ta im ngay. Và tôi bèn hù anh ta “ Ngay Engels cũng đã từng nói : Kiến thức lơ mơ làm người ta xa thượng đế nhưng kiến thức sâu sắc đem người ta lại gần Ngài”. Gì chứ trích Engels là thằng em nín khe. Đúng ra câu này của Newton nói, nhưng tôi gán nó cho Engels cho nó…chất lượng cao. Nghệ thuật hùng biện đấy!
Mà phải nói tôi dám chắc tôi đọc nhiều hơn các vị ấy về Marx, Engels, Lenin, mà tôi còn được đọc cả Heidegger, Sartre, Alexis Zorba, Solzhenitsin, Remarque… nữa kia, những thứ mà lúc ấy các vị chắc chưa bao giờ được nghe nói đến. Cho nên tôi nhìn rộng hơn cái giếng kiến thức bé tí mà các vị mới chui lên. Bày đặt tuyên truyền hả. Bỏ đi tám. Sau 75 nghe nói các văn nghệ sĩ ngoài Bắc vào lùng kiếm những tác phẩm mà chúng tôi đã đọc đến nát cả ra. Lúc đó các vị mới thấy ngoài cái miệng giếng đó còn có một khung trời rất rộng với muôn ngàn kỳ hoa dị thảo mà lâu nay họ không được phép thưởng thức. Thế hệ bây giờ thì được đọc nhiều rồi nhưng lại không dám phát biểu những gì mình nhận thức được. Làm con vẹt bao nhiêu năm quen rồi, muốn thành đại bàng cũng khó. Khổ thế đấy.
Ờ ! Mà nói đên đây tôi chợt nhớ đến một câu chuyện cười ra nước mắt. Một hôm tôi cùng với vị hiệu phó ở “A vào” đi thăm phụ huynh học sinh. Vào nhà thấy hình Quan Âm anh ta bèn hỏi tôi: “Thế cái con kia là Thị Mầu hay Thị Kính thế nhỉ?”. Kiến thức về tôn giáo đến thế thì thôi. Chỉ học vẹt dăm ba câu như tôn giáo là thuốc phiện…là tưởng có thể đánh sập tôn giáo tới nơi rồi vậy. Cái anh này lại có lần giảng cho tôi biết rằng thì là tôn giáo nó dựa trên sự ngu dốt của con người. Khi con người ta có đầy đủ kiến thức rồi thì chẳng cần phải ai chống tôn giáo cũng sẽ tự tiêu vong, vì cái nền tảng của nó - sự ngu dốt - không còn nữa. Lần này thì tôi chẳng thèm rỗi hơi để giáo hóa nữa. Cho ngu luôn cho biết. Làm thầy mấy thằng dại ngán lắm. Đấy, bây giờ thì trắng mắt ra đấy. Ai sập đổ rầm rầm thế nhỉ?

Ơ! Tôi lại lan man đi đâu thế này? Trở lại chủ đề tôn giáo thôi. Voltaire, một triết gia vô thần nổi tiếng đã nói ( Voltaire thiệt à nhen ) : “Nếu không có tôn giáo, con người cũng phải tạo ra tôn giáo”. Tôi hiểu câu nói này theo cái nghĩa tôn giáo là một cái thành phần đối trọng giữ cho con người ta khỏi sa đọa quá mức, giúp con người ta không chạy theo vật chất quá đáng. Và như thế chỉ có hay thôi. Chuyện kiếp sau thế nào xin không bàn tới, nhưng rõ ràng là tôn giáo chỉ giúp cho con người sống tốt lên . Tôi thấy những người ở ngoài chợ hung hăng ra phết nhưng vào nhà thờ thì vòng tay đi đứng rón rén thấy thương. Thế thì mặt tích cực của tôn giáo là khỏi phải nói rồi.
Một khía cạnh tiêu cực của tôn giáo cũng như của các chủ thuyết là sự cuồng tín. Nó áp đặt những tín điều mà người đi theo chỉ có tin chứ không bàn cãi. Tôn giáo gọi là những tín điều, những mặc khải ( cũng giống như máy tính cài chế độ mặc định ấy mà, cứ thế mà chạy, chạy kiểu khác là lỗi). Đúng là có những điều không thể giải thích cho mọi người đều hiểu cả, nhưng cứ thế dần dà người ta quen với sự sự tin tưởng máy móc đó, và thế là người ta sẵn sàng làm những việc tàn ác, miễn là những điều đó được chúc phúc. Những vụ đánh bom liều chết là một minh chứng rõ rệt cho sự cuồng tín ấy. Con người Việt nam ta vốn thờ cha kính mẹ, thế nhưng trong một cơn say cuồng tín người ta sẵn sàng sỉ vả đấu tố cha mẹ mình, gọi họ bằng thằng này con nọ cũng là một ví dụ khác gần gũi hơn của cái sự tin tưởng một cách cuồng tín này.
Phải thừa nhận rằng tôn giáo đưa ra những lối sống đẹp quá, đẹp hơn mơ nữa. Chúa dạy : Ai tát con vào má phải, hãy chìa má trái cho họ”. Dĩ nhiên không nên hiểu câu này theo nghĩa đen, có mà điên, nhưng tha thứ đến cỡ ấy thì xin lỗi Chúa, nó tát con mà con không lột da nó là may cho nó lắm rồi. Thế nhưng cũng nên hiểu lý thuyết là một chuyện, áp dụng vào thực tế lại là chuyện khác. Chủ thuyết tôn giáo nào cũng thế. Tuy nhiên đời tôi không dưới một lần, trong những lúc cùng khốn, tôi đã vào nhà thờ quì một mình tâm sự với Chúa, xin Người chỉ cách thoát ra. Dù Người chẳng chỉ vẽ gì nhung khi bước ra khỏi nhà thờ tôi vẫn thấy tâm hồn mình nhẹ hẵn ra. Gánh nặng đã được trút bớt.
Một triết gia khác quên tên đã nói : Người giàu tin ở Chúa vì họ có tất cả, còn người nghèo thì vì họ không có gì”. Vậy là đề huề. Ai cũng có chổ trông cậy ở Chúa cả. Tôi đã nói rồi, tin ở những ước mơ đẹp, tin vào những câu chuyện thần thoại, tin vào cổ tích chỉ có làm con người tốt ra thôi. Vì thế tôi vẫn là người có đạo dù đã lâu tôi không đi nhà thờ. Cứ xưng tội rồi bước ra khỏi nhà thờ lại tiếp tục phạm tội là điều tôi không thích làm. Lúc trước lâu lâu tôi vẫn đi lễ dù chưa kịp xưng tội. Đến khi rước lễ tôi đọc câu kinh mà người có đạo nào cũng thuộc: “Lạy Chúa, con không đáng Chúa ngự vào lòng con nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con được lành mạnh”. Đố các bạn biết Chúa có phán không? Tôi thì tin là có, và thế là tôi hùng dũng lên rước lễ, dù với nhiều người đây là một việc làm phạm thánh. Xí! Chúa đâu có nhỏ mọn như mấy người nghĩ. Chúa mà cũng như mấy người thì làm sao gánh tội cho cả trần gian. Đấy, cứ xem cái thằng ăn cướp bị treo cùng Chúa trên đồi Golgotha đó. Chỉ cần một câu “Tôi tin Ngài là con Thiên chúa” vậy là Chúa cho lên Thiên đàng ngồi bên cạnh Đức chúa cha ngay. Oai phết. Chúa phải như thế chứ.

Nhân ngày Phục sinh , xin chúc các đồng đạo và cả những ...bất đồng đạo ( không bất đồng chính kiến đâu nha ) một mùa Phục sinh an lành, tràn đầy hồng ân Thiên chúa. Có dư xin chia cho tôi một chút. Tôi vẫn là một con chiên lạc đàn. Nhưng một ngày kia tôi sẽ quay về. Các vị có nhớ dụ ngôn về đứa con hoang đàng chứ. Thành ra khi thấy tôi quay về mà Chúa mừng rỡ mổ dê mổ bò tổ chức tiệc linh đình thì đừng có mà ghen tị nhé. Máu của Chúa đổ ra chính là vì những kẻ tội lỗi như tôi đấy. Một lần nữa Happy Easter. May God bless all of you!. Amen