Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

Những chuyện tình vớ vẩn


e

Đời mình có mấy chuyện tình lãng mạn tí chút thì đã kể hết veo nó rồi, còn mấy chuyện tình khác chả ra sao cả, kể ra buồn cười lắm. Còn bịa ra thì mình lại không có năng khiếu. Khổ thế cơ chứ. Thôi cứ kể nhé, mà nói trước là đọc cấm cười đấy. Cười là tớ giận đấy.

Năm ấy tớ học Đệ Nhất trường Võ Tánh, chơi thân với hai thằng bạn : Khôi và Long. Thằng Khôi thì đã có một nhỏ bồ từ hồi còn học Đệ Nhị cơ, ấy là nhỏ Tuyết học Nứ trung học dưới chúng tớ hai lớp, còn thằng Long thì cũng đã có một nhỏ bồ tên Yến, bạn của nhỏ Tuyết. Thằng Khôi với con Tuyết thì coi như duyên tiền định rồi, ba má tụi nó cũng đã đồng ý cả, chỉ chờ thành tài là cho cưới nhau thôi. Thằng Long lại là cái thằng lông bông, bạ con nào nó cũng xà vào tán, nhỏ Yến cứ vài ngày lại ghen tuông khóc lóc, rồi lại năn nỉ ỉ ôi, rồi gương vỡ lại lành, rồi lại yêu nhau ra rít, trông cứ sốt cả ruột. Nhóm bạn ba thằng chỉ có tớ là còn “độc thân”. Thấy tội quá bọn chúng bèn ép duyên tớ với một nhỏ bạn của hai bà bồ tụi nó. Chị này thấy tớ như mèo thấy mỡ, chả là chị cũng đang buồn vì ế. Tớ thì chẳng qua cũng nể bạn bè mà ừ ào cho có thôi, chả thấy rung động mẹ gì.

Hồi ấy tớ đã đọc sách ghê lắm. Ngoài Kim Dung là sách gối đầu giường ra thì tớ còn đọc Duyên Anh, Hoàng hải Thủy, Bà Tùng Long, Nguyễn thị Hoàng, Lệ Hằng, Z28, Lê Xuyên, Hồ biểu Chánh, Nguyễn hiến Lê…nên quan niệm về tình yêu của tớ nó không dễ dãi như hai thằng kia. Tình yêu là phải có sự rung động, phải có sự đồng điệu của hai tâm hồn, phải có…tất cả những gì mà tình yêu cần phải có. Thế nên đi chơi 6 người cho đủ 3 cặp chứ thật ra thì tớ chả nước non gì. Chỉ là nể bạn nể bè thôi

Thế nhưng đi chơi hoài nghe hai thằng quỉ sứ kia kể nó là thế này thế nọ với người yêu của mình – chả biết có nổ hay không – tớ thấy cũng tò mò, thấy cũng hay hay và định bụng để hôm nào có dịp bắt chước thử xem nó ra làm sao. Một đêm Noel, ba cặp đi chơi với nhau, tụi nó dàn cảnh đi lạc để tớ với “bồ” tớ, nhỏ Vân, được đi riêng với nhau. Lúc đó bỗng nhiên tớ thấy … sợ. Thế là suốt mấy tiếng đồng hồ sau đó tớ lôi nhỏ Vân đi muốn rụng giò để tìm cho ra hai cặp kia. Mà đêm Noel thì các bạn biết đấy, đông kể gì. Ngày hôm sau tụi nó chửi tớ như con, tớ cũng chả nói gì. Ngu thì chịu thôi. Nhỏ Vân xem chừng cũng chán tớ lắm nhưng chả kiếm được anh nào bảnh hơn nên cũng ráng chịu.

Đậu Tú Tài xong tớ chẳng biết học cái gì. Thằng Long thì học Chính trị Kinh doanh, một phân khoa mới mở của đại học Đà lạt, tớ với thằng Khôi cũng theo nó lên Đà lạt, xem thử có gì vui thì học. Hồi đó chúng tớ chọn môn học cho mình như thế đấy. Vậy là tớ với thằng Khôi ghi danh vào học chứng chỉ SPCN, với ý định là để năm sau thi vào trường Y. Hôm bọn tớ lên đường cả ba nàng cùng ra bến xe đưa tiễn, tớ chả thấy buồn gì cả, nhưng Vân thì xem chừng muốn khóc. Tớ nghĩ thầm “Đồ vô duyên. Người ta đi học chứ có phải … đi chết đâu mà cứ làm cái bộ như nàng chinh phụ” . Tớ tin chắc là sau khi xe bọn tớ đi là ba nàng lại kéo nhau đi ăn chè và tám tới bến cho xem. Ngay cả hồi ấy tớ đã tinh tế như thế đấy, tớ đi guốc trong ruột bọn con gái , chớ có mà lừa được tớ nhé.

Lên Đà lạt , mà chưa cần lên tới Đà lạt, xe chuyển bánh là tớ quên ngay, với lại thật ra đã có gì để nhớ đâu mà quên. Khoảng hơn tháng sau tớ nhận được một lá thư, mở đầu lá thư là “Hoàng thương !” Quỉ thần ơi! Gì thế này ? Thương với yêu nữa trời ạ. Thế nhưng phải thú thiệt là tớ thấy cũng thinh thích. Trong thơ hồi âm tớ cũng phải đáp lại là “Vân thương!” cho nó đúng phép tắc ngoại giao. Vậy là coi như tớ chính thức có bồ đấy.

Một hôm , đang lúc cả ba thằng cùng bị viêm màng túi thì bỗng nhiên cả ba cùng nhận giấy báo lãnh hàng của bưu điện. Chúng tớ cứ đinh ninh là sẽ nhận phiếu lãnh tiền như mọi lần, chỉ có hơi lạ là sao lần này các vị phụ huynh lại cùng nhau gởi một lần như thế. Cả ba thằng hăm hở đi bộ xuống phố, vừa đi vừa bàn kế hoạch tiêu tiền. Hóa ra mỗi thằng nhận được một cái … khăn choàng cổ. Điên không chịu được ! Ba thằng lếch thếch đi về cư xá miệng cứ lầm bầm rủa ba mụ điên, báo hại lội đi lội về gần chục cây số.

Lần đầu tiên gặp lại Vân hai đứa cùng ngượng. Những thương thương nhớ nhớ nói trong thư thì được, nay mặt đối mặt quê bỏ mẹ. Ngồi cả buổi chỉ hỏi đáp vài câu ngớ ngẩn. Nàng hỏi thăm thời tiết Đà lạt, tớ hỏi thăm thời tiết Nha trang…đại loại thế. Rồi một hôm đang chở nàng chạy lòng vòng nàng bỗng ôm eo tớ. Tớ cứ như bị điện giật, thấy cũng tê tê, sương sướng. Yêu là vậy sao? Nhưng sao không tê bằng khi Khánh ôm tớ. À! Quên nói là tớ cũng đã sắm được cho mình một em tên Khánh trên Đà lạt. Tớ cũng chả thấy mình tội lỗi gì khi yêu một lần hai người. Thượng đế sinh ra quả tim có nhiều ngăn chả phải để dành cho những trường hợp này sao ?

Năm sau cả ba thằng chúng tớ đều vào Thủ đức. Thằng Khôi trước khi đi còn kịp làm đám cưới với em Tuyết của nó. Thằng Long thì khỏi nói rồi, nó đến đâu là có bồ ở đó. Tớ thì sau khi Khánh mất bỗng thấy chán chuyện tình yêu ( sớm thế chứ). Mãi đến cả chục năm sau tớ cũng chẳng yêu ai. Hồi đóng quân ở Tây ninh tớ có một bà mẹ nuôi. Mấy bà già trong nam hay có màn nhận con nuôi lắm nhen. Mỗi lần tớ về phép là gói ghém quà cáp cho tớ về thăm ông bà già ruột tớ , cả một giỏ tướng. Mà có phải bả không có con đâu, cũng lóc nhóc lô nhô 6 anh chị. Nhỏ con gái út của bả xem ra mết anh Hoàng lắm. Mình chở nó đi chơi mà nó ngồi sau ôm mình chặt cứng, cặp ngực non tơ của một cô gái mới lớn ép vào lưng mình đau điếng. Chả biết vú em cứng như thế thật hay tại em mang xú cheng bằng sắt nữa. Nó cũng chả nói thương yêu mình, nhưng mình biết là nó thương mình thiệt tình. Mình thấy cũng rung động, thỉnh thoảng cũng hun vội nó một cái vào má. Lần nào cũng thế, nó đáp lễ mình một tràng hôn lung tung làm mình tối tăm cả mặt mũi. Gái miền nam hay thật đấy.

Nhưng lúc đó tớ lại cực kỳ có trách nhiệm. Cái cảnh những thằng bạn tử trận của mình, con vợ trẻ măng lăn lộn bên xác chồng , có người còn bụng mang dạ chửa…cứ ám ảnh mình. Thế nên một hôm mình khuyên Dạng, cô em gái miền nam của mình, đi kiếm một tấm chồng đi, một anh chàng nông dân cũng được, thời buổi này đừng có dính vào cái lũ lính tráng bọn tớ, rồi thành quả phụ có ngày, khổ lắm. Dạng ngồi ôm tớ khóc hù hụ, không chịu thả ra. Rồi bỗng nhiên buông ra, quẹt nước mắt cái rẹt, hít mũi cái rột nói “Anh mà lấy vợ trước em là anh chết đó”, rồi quay lưng te tái đi.

Ngày tôi bị thương nằm ở bệnh viện Đỗ Vinh, em dẫn thằng chồng vào thăm tôi, rồi đuổi thằng chồng về, ở lại chăm sóc tôi cho tới ngày tôi xuất viện. Thấy em có được thằng chồng dễ bảo tôi cũng mừng, mà cũng lo. Mấy thằng hiền thường hay cộc. Em bảo “Đừng lo, “nó” không làm gì được em đâu, sợ em một phép”. Cũng mong như thế.

Sau 75 thằng Khôi dẫn vợ về quê làm ruông sau khi mãn hạn học tập, khi gặp lại trông giống hai ông bà nông dân thứ thiệt,, kể chuyện toàn lúa má với sâu rầy nghe chán chết, nhưng qua ánh mắt lấp lánh của tụi nó, tôi biết tụi nó đang hạnh phúc. Cũng mừng cho một cặp. Cứ “tri túc , tiện túc “ là được.

Thằng Long chả hiểu tội lệ gì lại học tập đến 9 năm. Ông già nó trung tá mà còn về trước nó mấy tháng. Trước khi lên đường đi Mỹ theo chương trình HO còn ghé tôi gởi gắm tôi coi chừng dùm hai đứa con rơi của hai em chờ nó không nổi phải lấy chồng để trám vào chổ trống. Thằng thế đấy. Cái bản chất trăng hoa nó đã lộ ra ngay từ hồi còn học trung học rồi.

Nhỏ Vân của tôi lấy chồng hồi nào tôi cũng chẳng hay. Cách đây hơn chục năm đi chợ thấy một chị cầm con dao phay sáng loáng hỏi “Anh nhớ em không?”. Nhìn một hồi lâu mới nhận ra người xưa. Em nhìn tôi từ trên xuống dưới như nhìn một con heo sắp sửa xẻ thịt nói “Anh dạo này trông vất vả nhỉ?” Tôi cũng cười giả lả vài ba câu rồi biến. Em vừa nói chuyện với tôi vừa xả thịt phầm phập trông kinh quá. Thời gian nó thay đổi con người thế đấy. Đâu rồi em Vân ngày xưa ngồi bên tôi cả tiếng không nói tiếng nào, tay vân vê tà áo đến rách cả ra. Bây giờ cỡ tôi thì chỉ cần 5 phút là em chia đầu, mình, tay , chân , lòng, mề, nạc, ba chỉ…đâu ra đó ngay. Hic!

Xem ra tôi yêu đương cũng thuộc dạng tử tế. Phải không các bạn ?


Sponsored Links

anhoai76 wrote on Sep 15
Ông lãng mạn được tui chết liền.Photobucket
nguyenyenson wrote on Sep 15
Trong câu chuyện trên, anh Đờn nói có thời gian đóng quân ở Tây Ninh. Vậy lúc đó anh đóng ở Trảng Lớn hay Trảng Sụp? Hổng chừng gặp lại người quen nha...
haihoang60 wrote on Sep 15
Ông lãng mạn được tui chết liền.Photobucket
Chưa biết đó nhen. Cực kỳ luôn á
hangnga75 wrote today at 2:54 AM
hahaha .

nói thiệt chứ sao em thích nghe anh H kể mấy chuyện iêu đương này thế kô biết , em nghe hoài kô chán :)

còn nữa kô , kể đi em nghe với :)
hangnga75 wrote today at 2:55 AM
mà anh H đúng là tử tế thiệt áh .

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

Thơ...thẩn

Dạo này làm thơ dễ quá, tỉnh quá, mộc mạc quá. Hôm nay cuối tuần, sau một party tối tăm mặt mũi, phóng ... phím viết một bài. Làm xong đọc lại ... hiểu chết liền. Bèn không ký tên mình nữa. Xin nhận bác Sáu Bùi làm sư phụ. Bút danh sẽ là Bùi Thăng

Hỏi quê rằng biển xanh dâu

Hỏi tên rằng mộng ban đầu đã qua

Bùi Giáng

Quê ư? Tám hướng mười phương
Tên ư ? Trót tặng người thương mất rồi
Xác thân dạo bước trên đồi
Hồn nơi địa phủ luân hồi sắp qua
Vô ngôn địa ngục bước ra
Hồi đầu thị ngạn là ta thấy mình
Kể từ hốt ngộ hồi sinh
Âm thầm diện bích u minh sáng loà
Là ta, mà chẳng là ta
Sắc không chỉ một sác na bay vèo
Gát chuông, vứt mõ đi theo
A di đà Phật, cõi phiêu bồng nào
Bên tai thoảng tiếng mưa rào
Giật mình lạc giọng kêu gào hoang sơ
Là mơ, mà chẳng là mơ
Là thơ là nhạc đợi chờ thiên thu
Thiên thu cứ tưởng xa mù
Bản lai diện mục lu bù chứa chan
Rằng : Từ lạc bước hồng trần
Xác thân như đã mộ phần ngủ yên
Hồn theo cơn gió ưu phiền
Hát bài Tống biệt nghe miên man sầu
Thiên thai nẽo ấy còn đâu

Bóng trăng trôi mãi, biển dâu một đời

Bùi Thăng

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Ngày khai giảng, nhớ thầy cô xưa (2)

Hai năm Đệ Tam và Đệ Nhị tôi học cô Cung, một cựu nữ sinh Đồng Khánh. Cô chính là người đã làm tôi yêu thích môn Anh văn. Khi ấy tôi đang học Pháp văn chính với Cha Benoit Phương, nhưng sự hấp dẫn của tiếng Anh và …cô Cung đã làm tôi xin chuyển sang sinh ngữ chính là Anh. Mà nói nào ngay tôi cũng do tôi ngán ngẫm với cái mớ văn phạm bùng nhùng của tiếng Pháp, Suốt ngày cứ phải lo “Conjuguer huit milles verbes irregulaires”, rồi “Analyse grammaticale”, “Analyse logique”…cứ chóng hết cả mặt. Dạy tôi năm Đê Nhị còn có một cựu nữ sinh Đồng khánh nữa : cô Ngọc Hương dạy Vạn vật. Cả hai cô đều nhẹ nhàng , dịu dàng thướt tha…đúng kiểu con gái Huế. Tiếc cái hôm rồi gặp lại cô Cung lại không nhận ra tôi nữa. Tuổi già thế đấy.


Thầy Tóan của tôi năm Đệ Nhị là thầy Nguyễn văn Hòa. Thầy chả bao giờ lớn tiếng. Lớp mà ồn quá là thầy ngồi im, nhìn ra cửa hút thuốc .Thế là bọn tôi lại nạt nhau bảo im đi cho thầy giảng. Sau này khi ra đi dạy tôi cũng thử áp dụng chiêu này nhưng chả ép phê mẹ gì. Bọn học trò càng lúc càng ồn. Lúc ấy mới ngộ ra để làm được như vậy phải có cái uy. Chưa có uy mà bày đặt cương là học trò nó cho ngồi hút thuốc mệt xỉu luôn.


Dày tôi môn Địa là thầy Phan đình Tần, tốt nghiệp tiến sĩ đệ tam cấp ở Sorbonne. Môn khô khan thế nhưng với thầy nó lại vô cùng sinh động. Thầy không bao giờ mang “chart” theo như các thầy cô bây giờ.Vào lớp, thầy một tay thọc vô túi một tay vẽ bản đồ. Rồi cứ theo quá trình giảng, bảng đồ được ghi chú, được tô thêm màu sắc, lồng thêm những giai thọai, những đặc điểm. Thầy dẫn chúng tôi đi du lịch từ nơi này đến nơi khác. Sau này tôi vẫn chưa thấy ai dạy được như thầy, và giờ địa luôn là giờ khô khan, gần bằng giờ công dân.


Mà nói tới công dân lại nhớ tới thầy Dương Kiền. Thầy là luật sư, lại là nhà văn có tiếng nữa. Thầy đã biến giờ công dân với những nghĩa vụ khô khan thành một giờ học hào hứng với những mẫu chuyện nhỏ, có những truyện rút từ “Những tâm hồn cao thượng”, có truyện từ “Quốc văn giáo khoa thư”, có những chuyện thực tế ngòai đời. Và giờ công dân trở thành một giờ học làm người, làm một công dân chân chính. Lòng yêu nước, tính kỷ luật, những qui tắc ứng xử trong cuộc sống đã được hình thành qua những giờ học như thế.


Nãy giờ kể tòan những thầy mẫu mực không hà. Kể về một thầy hơi quái chút để thay đổi không khí xem. Dân Nha trang hồi đó không ai không biết đến thầy Hùynh Tấn dạy Anh văn. Là đệ tử thầy là buộc phải thuộc nhưng câu thơ rất ngộ : “Cúi đầu xuống mà đi / Gầm đầu vào mà học / Trước mặt ta nỗi nhục / Sau lưng ta nỗi hèn / Đất nước như món hàng / Đồng bào như con lợn…” Lâu lâu thầy goi một chú lên kiểm tra xem, không thuộc là a lê “ Get out !”. Đứa nào sớn sác nạp tiền học mà để thầy thấy là coi chừng ăn bợp tai. Phải chờ thầy đi đâu đó len lén chạy lên nhét cái bì thư vào cặp hay vào sách thầy. Mà nói nào ngay thầy dạy cũng hay, nên môn sinh cũng nhiều. Hồi mẹ thầy chết thầy sơn chiếc xe Vespa mầu nâu, bận bộ đồ nâu, không cắt tóc, búi tó để tang mẹ. Quái chưa ?


Lên Đê Nhất chúng tôi phải học triết học, thế là đụng độ các triết gia. Triết gia Võ dõan Nhẫn thì áo quần láng tưng, đầu tóc bóng lóang, ruòi lỡ đáp xuống là té dập mặt chết tươi. Triết gia Thạch trung Giã thì …đúng là triết gia. Ấy là theo sự tưởng tượng của chúng tôi hồi ấy. Triết gia là phải bất cần thân thể, ăn mặc lôi thôi, sớn sa sớn sác, đụng đâu quên đó. Thế thì thầy Giã đúng là triết gia rồi. Cả hai thầy đều dạy hay. Và từ đó chúng tôi bắt đầu cãi nhau về sự “phi ly” hay “vô lý”, bắt đầu biết “buồn nôn”, bắt đầu tìm đọc Sartre, Sagan, Krisnamurti, Kafka… Cho nó hợp cái “mốt của thời đó í mà. Những cái linh tinh ấy rồi cũng qua mau. Thì văn hóa là những cái còn lại sau khi người ta quên tất cả mà. Môn Triết ở Vó Tánh còn vài thầy nữa : Thầy Ngô đức Diễm, thầy Thuộc, thầy Luc. thầy Anh. Nhờ thầy mà chúng tôi biết thế nào là hối hận và ân hận. Lại còn có cả một nữ triết gia : Cô Tôn nữ Tri Chỉ.



Môn Vạn vật là môn phụ đối với mấy thằng ban B chúng tôi, nhưng không thể không nhắc đến thầy Cao quảng Hà. Thầy dạy trung học với tác phong của một giáo sư đại học : Uyên bác, thông thái và đĩnh đạc. Thầy chăng bao giờ quan tâm đến điểm số. Bài tập thầy cũng không cho điểm. Ai muốn học thì học, thầy chẳng ép, đứa nào ồn thầy cũng không quát tháo, chỉ ngưng giảng, nhifn đương sự một cách âu yếm, thế là chú chàng nín ngay.


Chúng tôi ban B tức là ban Tóan, nên thầy dạy Tóan là rất quan trọng. Hồi đó Võ Tánh có nhiều thầy dạy Tóan lớp Đệ Nhất, mỗi thầy một lớp chứ không như bây giờ một thầy dạy…8 lớp. Để coi : Thầy Phương nè, một “chain smoker” hạng nặng. Điếu thuốc không bao giờ tắt trên tay. Thầy Phạm tấn Phước, chúng tôi gọi là “Phước xích lô” bởi vì thầy to con lắm. Sau này khi thầy bệnh nặng, hàng lớp học sinh cũ mới xếp hàng hiến máu cứu thầy nhưng thầy không qua khỏi! Thầy Cao văn Duy cao lỏng khỏng, thầy Dũng đầu đinh, sau 75 thầy đột quị khi đang giảng bài cho học sinh và đi luôn; một cái chết đẹp cho một người thầy. Rồi đại sư phụ của tôi : Thầy Bùi ngọan Lạc. Thầy và cô ( hiệu trưởng trường Nữ trung học ) đúng là những nhà sư phạm kiểu mẫu mà bây giờ xem ra khó gặp. Gần đây nhìn hình thầy hội ngộ cùng học trò cũ bên Mỹ mà muốn ứa nước mắt. Hồi đó thầy đã hay bệnh rồi, vậy mà nhờ ơn Trời Phật thầy cô vẫn còn an hưởng tuổi già sau gần 40 năm.


Hồi đó thầy Lạc hay bệnh lắm. Mỗi lần nghe thư ký báo tin thầy bệnh là cả lớp reo lên mừng rỡ. Thì học sinh đứa nào chả thế. Mừng vì tự dưng được nghỉ thôi chứ chẳng ác ý gì. Sau đó chúng tôi dành nhau để được nằm trong phái đòan đi thăm thầy. Chả là thầy sống trong một căn nhà trong trường Nữ, nơi cô làm hiệu trưởng. Thăm thầy là phụ mà cái chính là thâm nhập được vào thế giới của bọn con gái, cái bọn rất đáng ghét nhưng cũng rất đáng yêu ấy, xem thử bọn chúng ăn ở ra làm sao. Đúng là học trò.


Còn nhiều , nhiều nữa những thầy cô, những người đã giúp hình thành nhân cách chúng tôi, cung cấp tri thức cho chúng tôi. Thầy nào trò nấy. Chúng tôi được như bây giờ cũng là nhờ ở các thầy cô. Nhìn đội ngũ thầy cô hiện nay mà lo lắng cho thế hệ mai sau. Nhưng thôi, đó là chuyện của một entry khác, nếu có.
haihoang60 wrote on Sep 15

delete reply
giaogia wrote on Sep 6
Các thày cô ngày xưa, mỗi người một tính cách ,nhưng đều có căn bản đạo đức và nghề nghiệp. Học trò học họ coi như đã ra đời tiếp xúc với nhiều hạng người trong xã hội, học tập phong cách riêng của các thày cô... Bây giờ chán chết như mặc đồng phục ....

delete reply
dangtiendungnauy wrote on Sep 6
Nhà thơ Dương Kiền định cư cùng thành phố với tôi. Ông có giọng nói rất hay và thường thì những gì ông nói nghe rất thích. Tôi có dịp làm việc chung với ông (tôi gọi bằng chú) trong những năm đầu tỵ nạn. Hiện nay ông đã quay về Quê Nhà (nghe nói vậy vì tôi không gặp ông nữa).

edit delete reply
haihoang60 wrote on Sep 6
Vâng! Sau 75 ông bị gọi đi cải tạo. Sau đó được Hội Văn bút quốc tế can thiệp ra định cư nước ngòai. Nghe nói thầy định cư ở Nauy, gia đình hình như cũng ly tán. Thầy có cô vợ cực đẹp, thuộc hàng hoa khôi Nha trang. Qua đó bỏ nhau rồi. Không biết thầy có về VN không, tôi chưa nghe ai nói

delete reply
knowmyhand wrote on Sep 8
Vấn đề trai gái nam nữ và học đường chẳng phải chỉ ảnh hưởng học trò thôi mà cả thầy luôn.
Tôi học Nguyễn Trãi ở Sài Gòn. Toàn nam. Học sinh thì phá như quỷ. Giáo sư (hồi đó gọi vậy) cũng toàn nam. Trời Sài Gòn tự cổ đã nóng nên các giáo sư ông thì mồ hôi muối trắng lưng, ông thì cổ áo ring around the collar. Cho đến một hôm...
Cô Châu. Giáo Sư Nữ đầu tiên và duy nhất xuất hiện. Thầy, mồ hôi muối tan theo bọt biển, rings around the collars bỗng nhiên invisible. Học trò (lớn thôi) tà tà ngu ngơ đàn bò vào thành phố.
Thế đấy. Cô Châu của tôi đã là cuộc Cách Mạng Hồng ngày ấy.
ngocyen054 wrote on Sep 15
Mình cũng học cô Cung và cô Ngọc Hương đó. Hai cô nay vẫn khỏe mạnh , và trẻ trung lắm. Anh Hoàng xem hình hội ngộ cựu học sinh VT – NTH ở hải ngoại vừa rồi chưa? Cô ấy cười tít mắt, thương lắm.
Hai tháng nữa mình được gặp các cô ấy rồi.
gioheomay wrote on Sep 15
Chúc mừng vì anh có nhiều thầy cô để nhớ ...
Anh bỗng làm Gió nhớ thầy cô mình ...và tự hỏi , mai này có đứa học trò nào còn nhớ mình không ?
lienhoa2009 wrote on Sep 15
Anh Hoàng viết thật có duyên nhen. hi hi. Những kỉ niệm xưa thật đáng nhớ và đáng trân trọng.
"Chưa có uy mà bày đặt cương là học trò nó cho ngồi hút thuốc mệt xỉu luôn" --> sao giống em dị. Học trò chả sợ cô tí nào. Hi hi.
chi2congdong wrote on Sep 15
Bây giờ CT tui...nhớ ra hình ảnh anh H. len lén đến thăm thầy Bùi Ngọan Lạc...rồi..: Cái mặt đỏ bừng, 2 tai cũng đỏ bừn.g..2 con măt láo liên nhìn học trò truờng nữ...vừa nhìn vừa run.
Tội ngiệp thầy Lạc bị cậu học trò lợi dụng chính nghĩa đi thăm thầy bịnh..!!!!!!!!!!!!!!
Ha...ha
chi2congdong wrote on Sep 15
Đang chờ đọc "Nhớ Thầy cô xưa 3" thời gian CĐDH đó !
haihoang60 wrote on Sep 15
Đang chờ đọc "Nhớ Thầy cô xưa 3" thời gian CĐDH đó !
Tuến không nhắc xém chút anh quên rồi.
chi2congdong wrote on Sep 15
Tuến không nhắc xém chút anh quên rồi.
Trời ! Cả một thời hoa mộng mà xém quên ! Thiệt là đang xử phanh thây Ha...ha
haihoang60 wrote on Sep 15
Ng ta giả bộ nói dậy thôi mà lên mặt liền hà
chi2congdong wrote on Sep 15
Ng ta giả bộ nói dậy thôi mà lên mặt liền hà
Tui ngây thơ lắm, nói sao tin dậy à. Lên mặt gì đâu? Xém quên cái thời CĐDH thì đáng xử phanh thây là chuyện đương nhiên thôi mà...
trangluong wrote on Sep 15
Xém quên cái thời CĐDH
ảnh giả vờ quên đó chị 3 ui!
ổng nhớ không sót chuyện gì đâu , kể cả cái chuyện xí chỗ xe bus !
trangluong wrote on Sep 15, edited on Sep 15
Em học Pháp văn nên chỉ nhớ các ông bà Pháp Sư ! nhưng các thầy cô của anh đều rất thân thuôc !
Thấy Cao Quảng Hà dạy lớp em Sinh Vật lớp 12 , đúng như anh nói, thầy điềm đạm , uyên bác, thông thái , dù nhỏ bé và gầy gò nhưng phong thái rất Thầy !
Thầy DK của anh, cũng thế, chị KA vợ thầy quả là 1 trang tuyệt sắc, bây giờ vẫn còn đẹp , hai đứa con thành tài , DKim có dịch cuốn Rừng NaUy khá hay và tái bản tới mấy lần !
Các Thầy Cô chúng ta thuở ấy đã đào tạo nên biết bao thế hệ thành tài , bởi vì, chúng ta được tự do giáo dục trí thể không theo bất cứ một định hướng nào !
Chúng ta học và hành bằng tâm sức chứ không theo lề trái lề phải, Thầy cô chúng ta giảng dạy chẳng cần quái gì Giáo án và sách Giáo khoa vạch sẵn nguyên mẫu , cho nên chúng ta có kiến thức sâu nặng, có tình cảm vững chắc với học đường và đât' nước , chẳng cần soạn theo lề vạch sẵn và ép gượng tư tưởng các bác nào vào đây cả ! Đó là con đường đi đến thành công !
noname409 wrote on Sep 15
giờ nghĩ lại những trò tinh quái ngày đó mà thương các thày cô quá chừng .Gía kể mình biết nghĩ thế này từ ngày ấy nhỉ, tiếc !
noname409 wrote on Sep 15
cảm ơn các anh chị đã nhắc em nhớ lại tuổi học trò đã xa :)

Ngày khai giảng, nhớ thầy cô xưa (1)

Hôm trước ngồi chơi với nhỏ học trò. Nó bảo: “Bây giờ tụi em học cả trăm thầy cô giáo thì họa may được vài ba người đáng gọi là thầy”. Nói thế là nó mặc định rằng mình đáng gọi là thầy đây. Thế nhưng chả mừng tí nào. Lo là khác. Bậc thánh nhân thì phải “tiên ưu hậu lạc “ mà. Lo trước cái lo của thiên hạ là vừa. Bạn bè mình ngòai đời cũng như trong blog đa phần là thầy cô giáo, hoặc “xém” là thầy cô giáo. Và mình thấy phần lớn họ tốt cả đấy chứ. Cái mình trăn trở cũng là cái họ ngày ngày trở trăn. Thế nhưng cái guồng máy giáo dục hiện nay không cho phép họ làm một người thầy , người cô đúng nghĩa. Còng lưng dưới gánh nặng của bao nhiêu công việc có tên và không tên, bao nhiêu cuộc họp hành lê thê vô bổ, bao nhiêu thứ sổ sách giấy tờ có cũng được mà không có …càng được hơn. Họ kéo dài kiếp công chức cho đến ngày thở phào vì được về hưu. Rảnh nợ.

Bỗng nảy ra cái ý muốn nhìn lại những thầy cô cũ, xem thử họ là ai, họ đã dạy dỗ ra sao để sinh ra những con người … tuyệt vời như mình và các bạnb bè mình. Vỗ tay cái nào. Hahaha.

Nhà mình đạo dòng, ông già là dân tu xuất , nên chuyện mình học trường dòng là chuyện đương nhiên rồi. Ngôi trường đầu tiên của mình là trường …Thánh Tâm. Hồi ấy trường này nhận cả con trai, đúng ra là…con nít. Chỉ sau này nó mới là trường nữ sinh. Các “ma soeur” đội cái mũ rộng vành uốn éo theo hình con chim đang bay. Các sơ nghiêm lắm nhen. Sau này nghe bài hát “Em hiền như ma sơ” mình biết ngay là chả này chả bao giờ học trường các sơ. Hiền cái đầu tui á. Nhưng có thế mới đưa được cái đám qui sứ vào nề nếp chứ.

Được một năm thì ông già lôi mình về trường Giuse nghĩa thục, lại một trường dòng khác : dòng Lasan, do các “frère” giảng dạy. Gọi nôm na là các “phe”. Trong tiếng Pháp thì “sơ” là chị và “phe” là anh. Nhẹ nhàng tình cảm vậy đấy. Mình vẫn nhớ mãi phe Bernard với cái bụng phê, một ông già Noen vui tính. Các trường dòng được cái là kỷ luật rất nghiêm. Mình sau này tương đối nghiêm túc là do được rèn giũa từ những ngôi trường như thế đấy. Các thầy dạy mình ở trường này qua đời cả rồi. Mình nhớ thầy Trung lớp Ba và thấy Trí lớp Nhất lắm. Chả là hai thầy này …hay đánh mình và hay ghé ngang nhà ghé mắng vốn với ba mình. Mà bố mình hồi đó là công chức cũng khá bự nhưng thấy thầy đến nhà là cả hai vị phụ huynh đều cuống cả lên, kính trọng thầy một phép, nói chuyện với thầy cứ một điều thưa thầy hai điều thưa thầy. Mình có không muốn kính trọng thầy cũng không được.

Hồi đó mình còn phải thi lấy bằng tiểu học. Trong các môn thi có phần thi hát, chắc cũng như thi thể dục bây giờ. Trước khi thi mình được chọn ba bài, gọi lên thầy chỉ bài nào hát bài nấy. Cũng giống như thi Việt nam Idol bây giờ vậy. Mình đạt điểm tối đa nhé. Bây giờ hát karaoke mình thỉnh thỏang càn được 100 điểm kia mà. Hôm thi thầy cho mình hát bài “Nắng lên xóm nghèo”. Nhờ thế mà mình thuộc bài ấy đến tận bây giờ đấy.

Lên trung học mình lại trường dòng: Lasan Bá ninh. Trường tư thục nhưng phải thi tuyển vào, thi còn khó hơn là thi vào trường Võ Tánh ( trường công ) nữa. Mà học phí lại cao. Thế nhưng các bậc phụ huynh cứ muốn cho con vào đây cũng chỉ vì môi trường học tập ở đây rất nghiêm túc. Trường này sau này lấy làn trường Cao đẳng Sư phạm đấy. Không hiểu sao từ lúc vào Bá ninh mình bắt đầu học…ngu ra. Lớp 40 đứa thì mình cứ nắm trong top ten từ dưới đếm lên. Rất may là không bị ở lại lớp. Đến năm mình lên Đệ Tam thì ông già về hưu, mở một ngôi trường tư. Thế là ổng lôi mình ra. Đang ngồi học mà thằng ngồi bên cạnh thúc cùi chỏ là mình biết ngay là bố già đang khoanh tay đứng ngòai cửa sổ theo dõi thằng quí tử. Bất kỳ tội lỗi nào dù to hay nhỏ đều được ổng cập nhật hằng ngày. Trong tình thế lưỡng đầu thọ địc như thế mình không còn cách nào khác là …phải học. huhu. Vậy là cuối năm đó mình nằm trong top ten từ trên đếm xuống. Đã bảo là mình thông minh mà, chỉ cần mình chăm chỉ là xong ngay hà. Sang năm Đệ Nhị mình còn nhận phần thưởng nữa nhé. Óach chưa. Bây giờ thì mình biết lý do tại sao rồi. Ở Bá ninh tòan đực rựa với nhau không nên mình đâm ra làm biếng. Ra ngòai có con gái nó nhìn vào là mình hừng lên, học điên cuồng. Gì chứ để bọn con gái cười thì ê mặt lắm. Bọn con trai cười thì chả sao.

Mình đậu Tú Tài hạng Bình. Hồi đó trường Vó Tánh mỗi năm tuyển một lớp gom những học sinh trường tư ưu tú, nghĩa là đậu từ Bình thứ trở lên. Mình xin ông già cho qua Võ Tánh, không biết ông già lơ đãng làm sao đó nên OK. Vì thế mà năm đó xém tí mình rớt cái Tú Tài Hai. Chả là trường Võ Tánh tòan đực rựa không hà, mình không còn động cơ phấn đấu nữa. Nói nào ngay năm mình học thì Võ Tánh vẫn có nữ sinh, mỗi lớp ban B ( ban Tóan) được phát cho vài em nữ vì trường Nữ trung học hồi đó chưa có ban B. Mấy nàng học ban B mà lại đậu từ Bình thứ trở lên thì quên đi, coi như nam sinh luôn, chả việc gì phải mắc cỡ.

Học qua nhiều thầy cô nhưng những thầy cô các năm cuối vẫn lưu lại lâu hơn trong ký ức của mình. Trước khi điểm danh phải nói một điều : Gần như tất cả các thầy cô đều là những thầy, cô đúng cái nghĩa của hai chữ đó. Mình nhớ ai thì kể ra người đó, chẳng theo thứ tự gì đâu.

Ủa! Mà entry này dài thế. Thôi ngừng đi. Hôm nay chúa nhật mà. Kiếm cái sòng nào quậy chút chớ. Cày cả tuần mệt rồi. Vậy nhé. See you next week!

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

"Nghệ thuật" bắt tay và tư cách một giáo sư

Tôi nói với anh, chụp ảnh là chụp cho ảnh một bức ảnh để đời với Bill Gates. Anh ấy nói với tôi muốn chụp ảnh đẹp phải nắm tay lâu lâu vào. Chứ nếu nắm vào bỏ ra ngay thì có khi há mồm cũng chưa xong. Làm sao anh nắm cho được 15 giây, cứ ba giây một ảnh, 15 giây 5 cái ảnh, thế nào cũng có ảnh đẹp.


Nhưng bây giờ nói gì với ông Bill Gates để ông không nắm rồi bỏ tay ra ngay. Tôi mới nhẩm, nếu ta nói rằng Bill Gates: "Richest man in the world) (người giàu nhất hành tinh), anh không bao giờ thích.

Nhưng bây giờ, nói rằng "main architecture of Micrsoft company" (bộ óc, tổng kiến trúc sư của Microsoft", ông rất thích…Nói chậm thôi để được 15 giây. But today, I’m very happy to see you, to talk to you, to shake your hand, to see you... (Tạm dịch: Nhưng hôm nay, tôi rất vui được gặp ông, nói chuyện với ông, bắt tay ông, nhìn ông...)

Khoảng mười giây rồi, còn 5 giây nữa. As I know, you canceled your study at Harvard at second year. But today you became the main architecture of Microsoft company, very happy. Mr.Bill Gates. (Tạm dịch: Như tôi biết, ông đã bỏ học từ năm thứ hai ở ĐH Harvard. Nhưng hôm nay, ông đã trở thành kiến trúc sư chính của Microsoft. Tôi rất vui, thưa ngài Bill Gates).







Ông cười rất tươi, vì không mấy ông lại nói và nói dí dỏm như vậy. Và ông ấy nói như thế này, Thank you very much. Next year, I come to VieNam, I visit you again. (Tạm dịch: Cảm ơn rất nhiều. Năm sau tôi tới Việt Nam. Tôi sẽ lại thăm ông)

Và năm sau, năm 2006, tôi là trưởng ban tổ chức, tổ chức cho mấy ngàn sinh viên nghe Bill Gates nói chuyện ở ĐH Bách khoa Hà Nội, ông ấy rất khen sinh viên Việt Nam.

…Tôi hơi lạm dụng, thế là đi nhiều rồi. Có bắt tay Putin, bắt tay ông Bush. Mỗi ông lại phải nhẩm trước một câu gì đấy để có tất cả ảnh đẹp hết.


Văn Chung - Hương Giang
Nguồn: VietNamnet.

Lời bình của GS Trần văn Tuấn
Thấy bản tin này ngày hôm qua, không muốn bình luận gì, nhưng có đến 3 bạn đọc gửi thư hối thúc tôi cho ý kiến. Một bạn đọc viết “Thầy ơi, Thầy đọc bài này đi, một ông giáo sư, Tổng Thư ký Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước suốt đời suy nghỉ, nghiền ngẩm làm sao để được bắt tay với Bill Gates, Bush, Putin ... được lâu và để chụp hình cho đẹp chứ không phải làm gì nói gì để mang lại hiệu quả cho đất nước. Nghe Bill Gates khen sinh viên Việt Nam một câu xã giao mà sướng rơn đến nỗi 4 năm rồi vẫn còn thấy sướng. Thầy sẽ hiểu là vì sao cái hội đồng do họ lãnh đạo không loạn cả lên.”

Biết nói gì đây? Nếu là một thường dân thì chuyện kéo dài cái bắt tay với một nhân vật nổi tiếng còn có thể hiểu được; nhưng ở đây, người bắt tay không phải là thường dân, mà là một quan chức cao cấp trong Chính phủ Việt Nam: GS TS Trần Văn Nhung. Một người trong vai vế như thế mà chỉ đi tìm cái bắt tay với các nhân vật như Bill Gates, V. Putin, G. W. Bush cho … lâu!

Bắt tay hơi lâu có khi được hiểu là một hành động hung dữ. Còn nhớ trước đây, cựu lãnh tụ Đảng Lao động của Úc là Mark Latham bắt tay cựu thủ tướng Úc John Howard, nhưng vì cái bắt tay khá lâu và ông xiết hơi mạnh, nên trở thành một hành động mà báo chí Úc gọi là “aggressive handshake”. Thật ra, cái bắt tay của Latham với Howard đã đi vào lịch sử chính trị Úc như là một bài học giao tiếp xã hội.

Quay lại câu chuyện ngài GS TS. Tưởng chỉ là cái bắt tay với cái photo-op, nhưng không phải vậy. Vấn đề là tiếng Anh nữa. Ngài GS TS nói tiếng Anh chẳng những theo kiểu tiếng Việt, mà còn quá sai ngữ vựng và văn phạm. Thử đọc câu “As I know, you canceled your study at Harvard at second year. But today you became the main architecture of Microsoft company, very happy. Mr.Bill Gates” thì các bạn sẽ thấy sai ít nhất là 3 chỗ. Đây là câu chữ của – xin nhắc lại – cựu thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, và Tổng thư kí Hội đồng chức danh Giáo sư Nhà nước.

NVT