Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Tại sao tôi hay ngoái đầu nhìn về quá khứ

 


Sau một vài entry gần đây, xuất hiện những comment không đồng tình, bên cạnh những comment ủng hộ. Cái chuyện tôi thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại ấy mà. Comment nào nghe cũng đúng cả. Vâng, Let bygones be bygones ! Cái gì qua cho nó qua. Nghe rất tự nhiên như cuộc sống. Thì cái gì đã qua có muốn nó quay trở lại cũng không được, thế thì việc gì lại không cho nó đi luôn cho rảnh nợ ? Biết thế nhưng tôi vẫn thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn lại. Hình như đó là một cái basic instinct rồi, có muốn làm khác đi cũng không được nào.

Tuy vậy cũng ráng biện hộ chút, mong anh chị em thông cảm dùm. Mà có không thông cảm thì cũng đành chịu vậy. Biết sao giờ ?

Thói thường một người đi đường có một công chuyện gì cụ thể họ sẽ cứ phăm phăm đi tới. Để mau xong việc còn nghỉ ngơi chứ. Chắc họ chẳng có thì giờ để ngoái đầu nhìn lại đâu. Tôi thì khác. Tôi đi trong cuộc đời này lúc thì như một nhà thám hiểm, tìm tòi những vùng đất mới, lúc thì như một kẻ lang thang, đi vậy thôi, chẳng lẽ đứng yên, nhưng chả biết mình đang đi đâu. Có lúc lại như một du khách, đi để tận hưởng cái sự đi, đi để thấy mình còn đang vận động, đi để tự nhủ “ tôi vận động, nghĩa là tôi tồn tại”. Rồi cũng có lúc đi mà không đi, bị cuốn theo giòng chảy của cuộc đời, bị trôi đi. Thường là tôi đi kiểu này nè.

Giữa những kiểu đi ấy thường có một khoảng lặng, như một cái interval giữa một vở kịch dài. Những lúc ấy thì còn làm gì nếu không nhìn lại xem thử mình đã trôi qua những đâu, để rùng mình ớn lạnh, để tự hào vì chưa bị chìm, chưa bị cuốn trôi vào cõi hỗn mang, và để thấy mạng mình cũng lớn ghê.

Tôi chưa bao giờ phải khóc khi nhìn lại những chặng đường đã đi, cho dù nó gian truân cỡ nào. Nếu đã vượt qua những gian truân như thế lẽ ra tôi phải cười chứ ? Và thường là tôi cười. Cũng có đôi lúc tôi nghĩ : Giá mình khóc được xí đỉnh thì hay nhỉ ? Nhưng không. Có lẽ nước mắt tôi như một cái quặng đã bị khai thác quá nhiều. Chả là hồi còn trẻ tôi khóc có hơi nhiều, cựa cái là khóc, thế nên bây giờ kiếm một giọt làm vốn hơi bị khó.

Hiện tại, “present”, đồng nghĩa của nó là “gift”, nghĩa là quà. Một cô em mới nhắc tôi hôm qua. Dạy Anh văn lâu thế mà tôi chưa phát hiện ra cái trò chơi chữ này nhỉ? Nhưng có lý quá chứ. Tôi đang còn tồn tại ở present, đó là một món quà lớn rồi. Nhưng tôi đâu có ngồi không nhận quà đâu. Có câu “ God helps him who helps himself”. Thượng đế chỉ tặng quà cho những người biết cố gắng, biết ngoi lên từ cay đắng. Gì chớ cái món này thì tôi rành.

Vậy thì các em ơi, các bạn ơi. Nếu thi thoảng tôi có nhìn lại thì cũng thông cảm nhé. Những cái tôi đã trãi qua cần phải được nhìn lại, được soi xét, cân nhắc. Có vậy tôi mới thấy hiện tại của tôi đúng là “present”, đúng là “gift”. Nhận quà , của Thượng đế hay của ai đi nữa cũng phải có tư cách chứ. Và tôi tin tôi có đủ tư cách nhận được của Thượng đế bất kỳ món quà nào. Ngon gởi xuống thử xem. Cũng giống như những cựu binh Mỹ nói “ I believe I wil go to heaven because I used to be in The Hell of Viet nam”.
 

18 CommentsChronological   Reverse   Threaded
nguoiphobien09 wrote on Nov 12
Heeeee. Lại đía Bống rầu.
laodochanh wrote on Nov 12, edited on Nov 12
Thấy hồi ni Lão HG có nhiều tâm sự wé. À, hay tui dzí Lão lập cái hội "ngoái đầu nhìn lại" đê. Cũng đỡ cô độc hỉ?
penseenguyen wrote on Nov 12
dấu hiệu tuổi già đó ông ơi!
Người ta bảo tuổi trẻ ngóng về tương lai, tuổi già ngoái đầu về quá khứ! Thế thôi!
Chắc nói xong phải xách dép chạy thôi! Thế nào mà ổng chả rượt? Chạy........
nguyenyenson wrote on Nov 12
Ông già em hồi còn sanh tiền có nói với em vầy nè: "Ai mà luôn nói về quá khứ, tức là hiện tại không có gì để làm và cũng hỏng có kế hoạch gì cho tương lai..."
Ngẫm nghĩ ông già nói trúng dễ sợ...! Lúc nào em bí lù...thường hay ngồi hoài niệm lại quá khứ...
Nói vậy chứ lúc đang làm ăn ngon trớn, cũng ưa nghiệm lại quá khứ để nhớ lại những sai lầm đã mắc, mà em thì sai lầm liên tục...mà hỏng khôn thêm miếng nào sau khi...rút kinh nghiệm hehe...
Em chưa già, mới mấp mé hàng 5. Nhưng giờ cũng sanh tật ưa nhớ lại chuyện hồi nẵm, xa lơ xa lắc...nhưng được cái em nhớ toàn chuyện vui không hà, thực lòng mà nói thì chuyện buồn nhiều hơn nhưng tánh em không thèm nhớ ba cái chuyện buồn phiền....
Chắc nhờ vậy, mà giờ đây, tuy sắp bước vào thời...tiền mãn kinh nhưng cũng còn ngon cơm lắm nhen, đâu có "nhăn nhúm" như anh Đờn...hihih.
haihoang60 wrote on Nov 12
Rượt gì nổi. Già rồi mà
haihoang60 wrote on Nov 12, edited on Nov 12
@nguyenyenson: Ai nói dí ông là tui nhăn nhúm đó? Còn láng e, lộng lẫy lắm nhen. Hổng thấy tui còn...có mèo sao ? Mà mèo nhí nữa chứ . há há
anhoai76 wrote on Nov 12
Ông viết gì thì viết ...fans của ông đông như kiến ...thoảng hoặc mới có 1 ..2 comments bất đồng ..chiện nhỏ mừ :D .
haihoang60 wrote on Nov 12
@anhoai76 : Sao ăn hoài mà hổng lớn gì hết dậy. Biểu đừng có kêu bằng ông mà. Kêu bằng anh thử có chết...thằng Úc nào không
anhoai76 wrote on Nov 12
@anhoai76 : Sao ăn hoài mà hổng lớn gì hết dậy. Biểu đừng có kêu bằng ông mà. Kêu bằng anh thử có chết...thằng Úc nào không
Fans của ông ..hàng ngày ..anh ơi ...anh hởi ...ông nghe khg chán tai hử ? :D .
hangnga75 wrote on Nov 12
em đã đọc ...
nguyenyenson wrote on Nov 12
Hổng thấy tui còn...có mèo sao ? Mà mèo nhí nữa chứ . há há
Thiệt hong đó? Mà mèo...mấy chưn?
kimhoan55 wrote on Nov 12
Ừ ! biết rồi . Ngọng hổng nói được mà chỉ viết được thôi phải không . Past với Present. Gift với Present. Past với Gift . Thế thì Quá Khứ cũng là Món Quà đáng yêu đáng nhớ lắm chớ sao. Đã là Quà thì ta cất kỹ lâu lâu mở ra xem anh nhỉ !
chi2congdong wrote on Nov 12
Kỷ niệm cũ đẹp lắm chứ anh 2, nhất là tình yêu...lâu lâu nhắc lại thú vị lắm đó chứ. HG đồng ý 2 tay, luôn cả 2 chân nè. Chọc anh 2 cho vui để anh 2 ngọng & anh 2 cãi, anh 2 giải thích, anh 2 phân tích...anh 2 gì..gì nưã há ? Đó là HG,HX,HT anh HĐ ạ ! Hết được quyền kiêu sa ròi thì bây giờ được quyền quậy, chọc ông anh mình chứ hả? , Cuời 1 cái coi nè. Chúc anh 2 có một ngày vui
.À, tối hôm qua tuị em 88888 qúa chừng, anh 2 có nhảy muĩ hông?
vphu0ng wrote on Nov 12, edited on Nov 12
Anh YenSon nói trúng ý em quá .
vphu0ng wrote on Nov 12
Sau khi ngọng toàn tập là nói toàn tập .
chi2congdong wrote on Nov 12
Tại cô Út ngọng nên lây anh 2 ngọng...dạo này cô Út hết ngọng anh 2 cũng hết ngọng và nói như két mẹ luôn .
dandennuocviet wrote on Nov 12
Còn nhìn về được quá khứ là vui rầu!
haphan52 wrote today at 12:15 AM
Nhớ những chuyện vui vui và mỉm cười nè cho lòng nhẹ nhàng để qua thêm một ngày mới...
ngocyen054 wrote on Nov 13
Có ai đi qua không ngoái lại bao giờ ?

Ngồi sơ kết lại coi, cứ mười entry thì có mấy cái viết về tương lai ?
Mình là người thích kể chuyện ngày xưa nhất nè.
giaogia wrote on Nov 13
Rất dồng ý với còm của NY, có những so sánh mà phải nhìn lại mới thấy ...
gioheomay wrote on Nov 13
Anh hay ngoái lại vì anh là haihoang60 . Khi người ta đi một chặng đường dài với nhiều lần phăm phăm đi tới , với nhiều lần vấp váp hư hao , vớí nhiều lần no nê hạnh phúc ...người ta bắt đầu mệt mỏi , người ta cần ngồi lại , chậm rãi ngoái lại quãng đường dài để biết rằng quãng đường phía trước mình quá ngắn .

Bạn bè đôi khi khuyên anh quên cái quãng đường sau lưng thì chỉ là lời trấn an thôi ..chứ "có ai đi qua không ngoái lại bao giờ?" _ như NY nói đấy . Gió là người hay ngồi ngoái lại nhất nè , cũng đủ phong ba bão táp một mình đi qua nhưng chưa bao giờ thôi ngoái lại .Ngoái lại như một dấu phảy cần thiết trong một câu văn anh H ạ . Chúc anh đủ lòng bao dung khi ngoái lại con đường phía sau mình
trangluong wrote on Nov 14, edited on Nov 14
Vưà ... đi đường vừa kể chuyện ( hí hí - giống T Lan nhỉ) vậy cũng là cách nghiêng vai soi lại cuộc đời mà không lo hãi hùng hoàng hôn chơt tới anh 2 ạ !
Quạy lại nhìn quá khứ , nhìn tất cả mọi góc cạnh vui buồn để tĩnh tâm cho hiện tại , không vấp ngã ở tương lai thì cũng nên chứ ! Em không thich chỉ nhìn vào viêc vui , mà em thắy phải bản lãnh soi vào chuyện buồn , chuyện xấu ... chưa dám nhìn vào chuyện sai xấu là chưa bản lãnh sống bính an !

Cũng như anh , em tin rằng em đã nhận đươc món quà quý của Thượng Đế dù chưa tới cuối hơi thở , là sự yên bình, an ổn ở heaven, vì em đã từ hell mà sống lại !
haihoang60 wrote on Nov 14
Well! I am still in the hell. But I can see the heaven far away, in which my sis are living. And I can sense their happiness, which is also mine.
kimhoan55 wrote on Nov 14
Well! I am still in the hell. But I can see the heaven far away, in which my sis are living. And I can sense their happiness, which is also mine.
Lý tưởng ghê nhỉ ! Xin chúc mừng Tình Gia Đình của anh Hai .
haihoang60 wrote on Nov 14
Méo mèo meo méo mèo meo méo ( nghĩa là : Biết ngừ ta nói gì không đó ). Nói cái rare language này mệt quá. Cựa cái là phải interpret, không thôi ngừ ta hiểu nhầm. hic
kimhoan55 wrote on Nov 15
Méo mèo meo méo mèo meo méo ( nghĩa là : Biết ngừ ta nói gì không đó ). Nói cái rare language này mệt quá. Cựa cái là phải interpret, không thôi ngừ ta hiểu nhầm. hic
Em hiểu sai à ? Vô lý ! Em có " Bờm " nặng lắm đâu anh Hg.
chieuchieu0602 wrote today at 2:53 AM
Bất kể xe nào cũng cần có kiếng chiếu hậu . Chạy thật nhanh , vuợt tất cả mọi nguời thì chỉ cần nhìn phía truớc mà ko cần nhìn vào kiếng . Chạy càng chậm , càng phải nhìn kiếng nhiều . Nếu chạy số de thì phải cắm mắt vào kiếng chiếu hâu .
"Thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn lại" như Hoàng là chuẩn lắm . Không sống quá nhanh , mà cũng ko quá chậm . Tận huởng đuợc mọi thứ trên đời , nhìn ngó đuợc tứ phuơng bát huớng .
phuongphat wrote today at 5:58 AM
Ba'c H o*i ! Sang nha` mo*'i co' cho.n lo.c kha'ch mo*`i ko va^.y ? E ra(`ng ro^`i cu~ng se~ do^ng du'c o^`n a`o nhu* cu~ .

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Hành trình ngược





Tôi rón rén lội ngược về tuổi thơ tôi
Thăm lại khu vườn nhỏ
Ngắm lại con phố xưa
Thấy một thằng bé chân ghẻ ơi là ghẻ
Tung tăng chân sáo
Chợt dừng lại nấp sau cột điện
Ngắm cô bé hàng xóm đang tưới hoa
Rồi về mơ những giấc mơ…đầy hoa
Thằng bé chân ghẻ đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân
Và cô bé khép nép e lệ khi Lục Vân Tiên nắm tay
…Rồi hết…
Ngay cả mơ cũng không mơ cho trọn vẹn.

Tôi lang thang qua trường nữ trung học
Ngang qua College Francaise
Thấy tôi đỏ mặt bước vội
Tưởng như ngàn con mắt cú vọ đang dõi theo mình
Ôi tuổi thơ tội nghiệp
Chỉ dám lén lút nhìn bầy tiên áo trắng sau khung cửa
Và thầm ước mình là Ngọc Hoàng thượng đế
Ước mơ kỳ quặc
Ngọc Hoàng thượng đế để làm gì chứ ?
Đến cả ước mơ cũng chả trúng trật vào đâu

Tôi lại rong ruổi về một khoảng đồi xơ xác
Đêm đêm vẳng tiếng cối 82 ly
Giấc ngủ chập chờn bên công sự
Những xác bạn bè không nguyên vẹn
Những giọt nước mắt người vợ trẻ , đứa con thơ
Những lần về phép đốt mình trong men rượu
Có lỡ yêu cũng không dám nói thành lời
Có hay ho gì khi biến một người con gái thành quả phụ?
Một em bé thành cô nhi ?
Và cứ thế tuổi thanh xuân trôi…

Chỉ lội bấy nhiêu đã thấy người mệt lả
Chọn được một niềm vui
Lại vấp phải khối kỷ niệm buồn
Giá mà tôi khóc được
Ừ…
Giá mà tôi khóc được…



 


trangluong wrote on Nov 9
anh 2 làm bài thơ này hay và cảm động !
Em cũng nhìn thấy đâu đó trong hồi tưởng cái thằng bé rón rén ấy !

Anh lóc cóc đạp xe qua những chặng đường thành phố
Thấy đâu đó bóng mình tần ngần đứng đợi xe bus,
Đợi môt cái nhìn thân quen mà xa lạ
kiêu kỳ ngồi xuống cái chỗ anh giật dành mỗi ngày toát mồ hôi
những chuyến bus ngươc xuôi mà không đưa đuơc người lên nấc thang danh vọng
cai nhìn xa lạ vuột thoát ra khỏi những năm tháng thân quen

Anh xiêu vẹo lang thang về xóm vắng
xóm thì đông bè bạn vắng nơi nào
tìm một niềm vui qua ly bia đắng
bia lạt mồm , không đáng nổi vị bia

hì hì ... dạo này bị anh 2 ám ảnh trong từng câu thơ
ngocyen054 wrote on Nov 9
Đến lúc này mà nằm điểm lại đời mình có sớm lắm không anh ?
Bao giờ mới mạnh dạn quay ngược về tuổi thơ mà không phải rón rén trong một đôi chân lúc nào cũng đầy ghẻ ?
Nói ghẻ mới nhớ, lúc nhỏ mình cũng ưa lê la lắm, bất kỳ lúc nào trên người cũng mang một vết thương, thành một ổ mủ xanh. Bữa nọ, tự nhiên sực nhớ, lâu lắm rồi mình quên mất cảm giác trên người có ghẻ...
Tuổi thơ bọn mình có ai mà không có ghẻ ?

Mà thôi, cay đắng, ngọt ngào, lận đận, hạnh phúc nửa vời...đều đã nếm trải, thỉnh thoảng lội ngược tìm về, thì lựa chỗ nào vui vui ghé đến, chỗ nào âu sầu thì thôi, dẹp qua một bên.
Để không phải ước "giá mà tôi khóc được !"...
biengbiec wrote on Nov 9
Giá mà tôi khóc được
Ừ…
Giá mà tôi khóc được…
Tuổi già hạt lệ như sương ???
gioheomay wrote on Nov 9
Hành trình xuôi luôn có cái ngoái đầu
Hành trình ngược lại lao xao cười khóc
Phía trước là con dốc
Phía sau là ảnh hình
Ta leo dốc đời với chút nhớ ...đôi khi
làm lòng đắng nghét .

Bài thơ buồn quá ...làm Gió buồn lây đấy. Thì có ai mơ một giấc mơ trọn vẹn đâu anh nhưng ít nhất ta đã có một giấc mơ đẹp , cái gì đẹp đều ngắn như thế cả .Lâu lâu lại thấy lòng chùng xuống thấp đến thế .... đến phải tự hỏi : Giá mà tôi khóc được ...? Thi thoảng Gió cũng phải hỏi mình như thế _ vì ngay gió khóc bây giờ sao khó đến ngạc nhiên . Ngày mai sẽ qua anh H nhé
chi2congdong wrote on Nov 10
Đã bỏ công đi trong hành trình ngược ngạo
sao lại quên caí cảnh Cộng đồng..
Giấc mơ nào cũng không trọn vẹn..thì thôi hãy tận hưởng ngày hôm nay.
Khóc không được thì cười cho xong đi anh 2 Hột Diều của 3 con nhỏ em xí xọn !
haihoang60 wrote on Nov 10
HX lội tiếp dùm anh cái cảnh Cộng đồng DH rồi đó

"Anh lóc cóc đạp xe qua những chặng đường thành phố
Thấy đâu đó bóng mình tần ngần đứng đợi xe bus,
Đợi môt cái nhìn thân quen mà xa lạ
kiêu kỳ ngồi xuống cái chỗ anh giật dành mỗi ngày toát mồ hôi
những chuyến bus ngươc xuôi mà không đưa đuơc người lên nấc thang danh vọng
cai nhìn xa lạ vuột thoát ra khỏi những năm tháng thân quen"

Thấy thấp thoáng bóng Ba HG kiêu kỳ ngày đó không? Và một thằng Ba Hoàng lăng xăng xí chổ cho chị hai
kimhoan55 wrote on Nov 10
Giờ mới vào được đây anh. Đọc entry nào của anh dù dí dỏm em vẫn thấy từng giọt lệ, nhỏ xuống đời , nhỏ xuống một thân côi.
" Chọn được một niềm vui
Lại vấp phải khối kỷ niệm buồn
Giá mà tôi khóc được
Ừ…
Giá mà tôi khóc được…"
Được chứ anh hãy khóc
Lặng lẽ trong đêm nhớ lại bấy nỗi đau
Được chứ anh
Ngày tháng đã qua mau
Cho bao nhớ thương chất chồng đời hoang vắng
Xòe đôi tay cuối đời bàn tay trắng
Ngoảnh lại nhìn trùng trùng bóng hình xưa
Ngoảnh lại nhìn bao tiếc nhớ cho vừa
Nghe quanh quất chuyện xưa nhớ cơn mưa đầu hạ
Nghe nỗi buồn sao mênh mang chi lạ
Cuộc hành trình dằng dặc bước chân đã xa rồi
Cứ khóc đi anh
Dù ngày vẫn nụ cười
Hãy cứ khóc nếu lòng anh chạm phải
Đêm thu sầu hay buốt lạnh những đêm đông
Con đường đi một hành trình hun hút bóng
Nghe xót xa đời nghe tiếng gọi hư không
Đêm trở mình nghe hoang vắng mênh mông
Anh cứ khóc
Cho lòng nhẹ nhàng anh nhé
Có chọn được niềm vui cứ bình thản nhớ nỗi buồn
Vì cuộc đời phải có buồn vui song đôi anh ạ
Nhớ được buồn lòng sẽ lại vui hơn
Và anh sẽ thấy niềm vui tràn ngập
Được chứ anh
Anh ơi hãy khóc
Giọt lệ buồn và cũng giọt lệ vui ...
chi2congdong wrote on Nov 10
HX lội tiếp dùm anh cái cảnh Cộng đồng DH rồi đó

"Anh lóc cóc đạp xe qua những chặng đường thành phố
Thấy đâu đó bóng mình tần ngần đứng đợi xe bus,
Đợi môt cái nhìn thân quen mà xa lạ
kiêu kỳ ngồi xuống cái chỗ anh giật dành mỗi ngày toát mồ hôi
những chuyến bus ngươc xuôi mà không đưa đuơc người lên nấc thang danh vọng
cai nhìn xa lạ vuột thoát ra khỏi những năm tháng thân quen"

Thấy thấp thoáng bóng Ba HG kiêu kỳ ngày đó không? Và một thằng Ba Hoàng lăng xăng xí chổ cho chị hai
À...à.. Ba HG thấy thấp thóang cái nhân vật chị 2 đó rồi.. ( nhưng bộ bà đó kiêu kỳ lắm sao? Bả đâu có biết!)...
Nhưng vật đổi sao dời anh 2 ơi."Cái thằng Ba Hòang" ngày đó bây giờ làm chức cao lắm á :ANH HAI CUẢ 3 con nhỏ chanh chua xí xọn chứ hổng giỡn đâu.Bây giờ thử nói ổng lăng xăng xí chỗ cho Ba HG coi ổng làm hông????
haihoang60 wrote on Nov 10
With pleasure!
haihoang60 wrote on Nov 10
Tui đã nói tui không khóc được mà cứ xúi. Hứ !
trangluong wrote today at 3:44 AM
bây giờ delete cũng không đươc , bị dính chấu rồi ! Tiêu dên HX em !
Ai biêu em ngu xí xọn !