Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Hành trình ngược





Tôi rón rén lội ngược về tuổi thơ tôi
Thăm lại khu vườn nhỏ
Ngắm lại con phố xưa
Thấy một thằng bé chân ghẻ ơi là ghẻ
Tung tăng chân sáo
Chợt dừng lại nấp sau cột điện
Ngắm cô bé hàng xóm đang tưới hoa
Rồi về mơ những giấc mơ…đầy hoa
Thằng bé chân ghẻ đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân
Và cô bé khép nép e lệ khi Lục Vân Tiên nắm tay
…Rồi hết…
Ngay cả mơ cũng không mơ cho trọn vẹn.

Tôi lang thang qua trường nữ trung học
Ngang qua College Francaise
Thấy tôi đỏ mặt bước vội
Tưởng như ngàn con mắt cú vọ đang dõi theo mình
Ôi tuổi thơ tội nghiệp
Chỉ dám lén lút nhìn bầy tiên áo trắng sau khung cửa
Và thầm ước mình là Ngọc Hoàng thượng đế
Ước mơ kỳ quặc
Ngọc Hoàng thượng đế để làm gì chứ ?
Đến cả ước mơ cũng chả trúng trật vào đâu

Tôi lại rong ruổi về một khoảng đồi xơ xác
Đêm đêm vẳng tiếng cối 82 ly
Giấc ngủ chập chờn bên công sự
Những xác bạn bè không nguyên vẹn
Những giọt nước mắt người vợ trẻ , đứa con thơ
Những lần về phép đốt mình trong men rượu
Có lỡ yêu cũng không dám nói thành lời
Có hay ho gì khi biến một người con gái thành quả phụ?
Một em bé thành cô nhi ?
Và cứ thế tuổi thanh xuân trôi…

Chỉ lội bấy nhiêu đã thấy người mệt lả
Chọn được một niềm vui
Lại vấp phải khối kỷ niệm buồn
Giá mà tôi khóc được
Ừ…
Giá mà tôi khóc được…



 


trangluong wrote on Nov 9
anh 2 làm bài thơ này hay và cảm động !
Em cũng nhìn thấy đâu đó trong hồi tưởng cái thằng bé rón rén ấy !

Anh lóc cóc đạp xe qua những chặng đường thành phố
Thấy đâu đó bóng mình tần ngần đứng đợi xe bus,
Đợi môt cái nhìn thân quen mà xa lạ
kiêu kỳ ngồi xuống cái chỗ anh giật dành mỗi ngày toát mồ hôi
những chuyến bus ngươc xuôi mà không đưa đuơc người lên nấc thang danh vọng
cai nhìn xa lạ vuột thoát ra khỏi những năm tháng thân quen

Anh xiêu vẹo lang thang về xóm vắng
xóm thì đông bè bạn vắng nơi nào
tìm một niềm vui qua ly bia đắng
bia lạt mồm , không đáng nổi vị bia

hì hì ... dạo này bị anh 2 ám ảnh trong từng câu thơ
ngocyen054 wrote on Nov 9
Đến lúc này mà nằm điểm lại đời mình có sớm lắm không anh ?
Bao giờ mới mạnh dạn quay ngược về tuổi thơ mà không phải rón rén trong một đôi chân lúc nào cũng đầy ghẻ ?
Nói ghẻ mới nhớ, lúc nhỏ mình cũng ưa lê la lắm, bất kỳ lúc nào trên người cũng mang một vết thương, thành một ổ mủ xanh. Bữa nọ, tự nhiên sực nhớ, lâu lắm rồi mình quên mất cảm giác trên người có ghẻ...
Tuổi thơ bọn mình có ai mà không có ghẻ ?

Mà thôi, cay đắng, ngọt ngào, lận đận, hạnh phúc nửa vời...đều đã nếm trải, thỉnh thoảng lội ngược tìm về, thì lựa chỗ nào vui vui ghé đến, chỗ nào âu sầu thì thôi, dẹp qua một bên.
Để không phải ước "giá mà tôi khóc được !"...
biengbiec wrote on Nov 9
Giá mà tôi khóc được
Ừ…
Giá mà tôi khóc được…
Tuổi già hạt lệ như sương ???
gioheomay wrote on Nov 9
Hành trình xuôi luôn có cái ngoái đầu
Hành trình ngược lại lao xao cười khóc
Phía trước là con dốc
Phía sau là ảnh hình
Ta leo dốc đời với chút nhớ ...đôi khi
làm lòng đắng nghét .

Bài thơ buồn quá ...làm Gió buồn lây đấy. Thì có ai mơ một giấc mơ trọn vẹn đâu anh nhưng ít nhất ta đã có một giấc mơ đẹp , cái gì đẹp đều ngắn như thế cả .Lâu lâu lại thấy lòng chùng xuống thấp đến thế .... đến phải tự hỏi : Giá mà tôi khóc được ...? Thi thoảng Gió cũng phải hỏi mình như thế _ vì ngay gió khóc bây giờ sao khó đến ngạc nhiên . Ngày mai sẽ qua anh H nhé
chi2congdong wrote on Nov 10
Đã bỏ công đi trong hành trình ngược ngạo
sao lại quên caí cảnh Cộng đồng..
Giấc mơ nào cũng không trọn vẹn..thì thôi hãy tận hưởng ngày hôm nay.
Khóc không được thì cười cho xong đi anh 2 Hột Diều của 3 con nhỏ em xí xọn !
haihoang60 wrote on Nov 10
HX lội tiếp dùm anh cái cảnh Cộng đồng DH rồi đó

"Anh lóc cóc đạp xe qua những chặng đường thành phố
Thấy đâu đó bóng mình tần ngần đứng đợi xe bus,
Đợi môt cái nhìn thân quen mà xa lạ
kiêu kỳ ngồi xuống cái chỗ anh giật dành mỗi ngày toát mồ hôi
những chuyến bus ngươc xuôi mà không đưa đuơc người lên nấc thang danh vọng
cai nhìn xa lạ vuột thoát ra khỏi những năm tháng thân quen"

Thấy thấp thoáng bóng Ba HG kiêu kỳ ngày đó không? Và một thằng Ba Hoàng lăng xăng xí chổ cho chị hai
kimhoan55 wrote on Nov 10
Giờ mới vào được đây anh. Đọc entry nào của anh dù dí dỏm em vẫn thấy từng giọt lệ, nhỏ xuống đời , nhỏ xuống một thân côi.
" Chọn được một niềm vui
Lại vấp phải khối kỷ niệm buồn
Giá mà tôi khóc được
Ừ…
Giá mà tôi khóc được…"
Được chứ anh hãy khóc
Lặng lẽ trong đêm nhớ lại bấy nỗi đau
Được chứ anh
Ngày tháng đã qua mau
Cho bao nhớ thương chất chồng đời hoang vắng
Xòe đôi tay cuối đời bàn tay trắng
Ngoảnh lại nhìn trùng trùng bóng hình xưa
Ngoảnh lại nhìn bao tiếc nhớ cho vừa
Nghe quanh quất chuyện xưa nhớ cơn mưa đầu hạ
Nghe nỗi buồn sao mênh mang chi lạ
Cuộc hành trình dằng dặc bước chân đã xa rồi
Cứ khóc đi anh
Dù ngày vẫn nụ cười
Hãy cứ khóc nếu lòng anh chạm phải
Đêm thu sầu hay buốt lạnh những đêm đông
Con đường đi một hành trình hun hút bóng
Nghe xót xa đời nghe tiếng gọi hư không
Đêm trở mình nghe hoang vắng mênh mông
Anh cứ khóc
Cho lòng nhẹ nhàng anh nhé
Có chọn được niềm vui cứ bình thản nhớ nỗi buồn
Vì cuộc đời phải có buồn vui song đôi anh ạ
Nhớ được buồn lòng sẽ lại vui hơn
Và anh sẽ thấy niềm vui tràn ngập
Được chứ anh
Anh ơi hãy khóc
Giọt lệ buồn và cũng giọt lệ vui ...
chi2congdong wrote on Nov 10
HX lội tiếp dùm anh cái cảnh Cộng đồng DH rồi đó

"Anh lóc cóc đạp xe qua những chặng đường thành phố
Thấy đâu đó bóng mình tần ngần đứng đợi xe bus,
Đợi môt cái nhìn thân quen mà xa lạ
kiêu kỳ ngồi xuống cái chỗ anh giật dành mỗi ngày toát mồ hôi
những chuyến bus ngươc xuôi mà không đưa đuơc người lên nấc thang danh vọng
cai nhìn xa lạ vuột thoát ra khỏi những năm tháng thân quen"

Thấy thấp thoáng bóng Ba HG kiêu kỳ ngày đó không? Và một thằng Ba Hoàng lăng xăng xí chổ cho chị hai
À...à.. Ba HG thấy thấp thóang cái nhân vật chị 2 đó rồi.. ( nhưng bộ bà đó kiêu kỳ lắm sao? Bả đâu có biết!)...
Nhưng vật đổi sao dời anh 2 ơi."Cái thằng Ba Hòang" ngày đó bây giờ làm chức cao lắm á :ANH HAI CUẢ 3 con nhỏ chanh chua xí xọn chứ hổng giỡn đâu.Bây giờ thử nói ổng lăng xăng xí chỗ cho Ba HG coi ổng làm hông????
haihoang60 wrote on Nov 10
With pleasure!
haihoang60 wrote on Nov 10
Tui đã nói tui không khóc được mà cứ xúi. Hứ !
trangluong wrote today at 3:44 AM
bây giờ delete cũng không đươc , bị dính chấu rồi ! Tiêu dên HX em !
Ai biêu em ngu xí xọn !

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Không thể im lặng




Đang ngồi đấu láo với hai vợ chồng thằng bạn, TV mở chương trình gì tôi chẳng nhớ tên, chủ yếu là đoàn tụ những gia đình bị thất lạc, những cá nhân lạc khỏi gia đình. Hay thôi. Lại một chương trình nhân đạo, nhưng với bản tính nghi ngờ do thấy nhiều cái giả quá nên lâu nay tôi cũng nghe thế thôi, chẳng có ấn tượng gì sâu sắc lắm. Có chăng thì nhớ cái cô MC Thu Uyên. Giọng nghe có vẻ nghẹn ngào. Lâu lâu thấy cô chảy nước mắt. Tôi có xúc động nhưng vẫn nghĩ “ Ôi dào! Đóng kịch thôi mà”.

Bỗng trong chương trình hôm nay nghe kể về quá trình lưu lạc của một nhân vật . Đại để là năm đó bên Campuchia. Lonnol mở chiến dịch “ cáp duồn”, chuyện này tôi biết. Đồng bào ta ở Campuchia bèn chạy về quê mẹ, Tất nhiên phải thế rồi. Và cô nàng Thu Uyên mô tả “ Trên đường về họ lại gặp phải binh lính Cộng Hòa và Không lực Mỹ nên đa số đều bỏ xác ”. Cô ấy không nói gặp bọn Cộng Hòa và Mỹ nó làm cái gì mà bỏ mạng. Nhưng cứ hiểu ngầm là bị bỏ bom nè, bắn giết nè . Nói chung là bọn Cộng Hòa nó tàn sát đồng bào của chính nó.
Do đó nên xin thưa với cô Thu Uyên và các giới truyền thông một số điều :
1. Bọn lính Cộng Hòa chúng tôi không phải là những thằng khát máu. Những tuyên truyền về những tên sĩ quan chuyên ăn gan uống máu Việt cộng bây giờ đã quá date rồi. nếu không muốn nói là chuyện khôi hài. Chúng tôi chỉ là những thằng học sinh. sinh viên, đi quân dịch. Có lẻ chúng tôi chả có lý tưởng gì do chúng tôi không được nhồi nhét về lòng căm thù, chúng tôi chỉ đi quân dịch, chúng tôi không được hân hạnh đi nghĩa vụ, nhưng chắc chắn một điều chúng tôi là người, không phải là hùm beo. Mà có là hùm beo chúng tôi cũng không giết đồng bào của mình vô duyên như thế. 35 năm trước thì được. Bây giờ mà đi rêu rao những chuyện đó là ngu xuẩn.
2. Những thằng nào gây ra tội ác trong số chúng tôi đã trả giá rồi qua những năm cải tạo, cả những thằng chả làm gì cũng đã trả giá rồi. Đừng bêu riếu chúng tôi như những con ma cà rồng nữa. Hàm huyết phún nhân tiên ô ngã khẩu. Có từng nghe qua câu đó chưa. Chiến tranh phát sinh ra giết chóc. Rõ rồi, nhưng nó không thể biến người ta thành thú vật, trừ khi người ta cố ý làm như thế.
3. Lịch sử rồi sẽ trả lại mọi thứ vào đúng chổ của nó. Có thể trong chúng tôi có vài thằng bệnh hoạn, thích xơi tai người, thích uống mật người, nhưng đa số những thằng sĩ quan chúng tôi là những thằng có học. Và chúng tôi không bắn giết vì căm thù. không ai dạy chúng tôi căm thù ai cả. Sự căm thù, nếu có, chỉ phát sinh khi gặp phải thù hận, tang tóc, nhất là vì sự chết chóc của đồng đội, đồng bào. Nhưng nên nhớ: Chúng chỉ là bộc phát. Không ai ra lệnh cho chúng tôi bắn giết, đập đầu,chôn sống đồng bào mình. Làm NGƯỜI ai lại làm thế.


Gần 40 năm đã qua. Chúng tôi đã sống , đã tìm sự sống trong xã hội mới. Chúng tôi đã ráng nép mình mà sống như những thằng có tôi, mặc dầu xét cho cùng, chúng tôi cũng chả tội lỗi gì hơn ai. Và chúng tôi dù muốn dù không cũng dần phải thích nghi. Cứ làm việc từ thiện, nhưng đừng bôi bác chúng tôi, những thằng lính Cộng Hòa. Xin các vị đó.Bây giờ mà nói chuyện Cộng Hòa hay giải phóng xem ra lạc hậu quá phải không ? Bởi vậy, đừng làm tôi phải nhắc lại. Thúi lắm !
trucngth wrote today at 9:40 AM
Hoan hô anh !!!!! Nghe mãi cũng ức cái bụng lắm nhưng ... xổ toẹt như anh thì ... chưa nói được ! Đọc mà mát ruột ghê !!!!
giaogia wrote today at 9:43 AM
Ngày xưa ở miền Nam vẫn được dạy : Miền Bắc là anh em ruột thịt họ chỉ đi sai đường .....đến bây giờ vẫn còn thấy rất đúng .
haihoang60 wrote today at 9:45 AM
Chuyện đúng sai rồi lịch sử sẽ phán xét. Nhưng bỏ cái màn chà đạp nhau cho tui nhờ. Thế thôi!
giaogia wrote today at 9:47 AM
Có một điều mà làm như ai cũng lờ đi là trong chiến trận, mọi người dân vùng chiến nạn đều chạy về phía quân đội VNCH, chẳng thấy ai chạy về phía quân giải phóng cả ?!
haihoang60 wrote today at 9:48 AM
giaogia said
Có một điều mà làm như ai cũng lờ đi là trong chiến trận, mọi người dân vùng chiến nạn đều chạy về phía quân đội VNCH, chẳng thấy ai chạy về phía quân giải phóng cả ?!
Gần 40 năm rồi mà cứ rêu rao như tụi mình là những con quỉ chuyên ăn thịt người. Ức không chịu được.
trunglap99 wrote today at 9:56 AM
..Ủng hộ anh! Bênh vực anh!:)
lylyphan wrote today at 10:21 AM
chia sẻ với tâm tư of anh
hoangduocsuxxx wrote today at 10:35 AM
Thúi thiệt!
gioheomay wrote today at 1:19 PM
Thế đấy ...chỉ có một cách để họ tự bênh vực mình ... Không bao giờ khác cả . Anh đừng hy vọng
dangtiendungnauy wrote today at 1:26 PM
Những minh quân đời trước, khi lên nắm quyền, họ không hành hạ, đày đọa... người đối nghịch. Quá khứ gạt qua để cùng xây dựng sơn hà. Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không học được những bài học quý báu này nên hơn 34 năm qua nước nhà cất cánh chưa tới đâu!
nguyenphan wrote today at 3:54 PM
Những minh quân đời trước, khi lên nắm quyền, họ không hành hạ, đày đọa... người đối nghịch. Quá khứ gạt qua để cùng xây dựng sơn hà. Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không học được những bài học quý báu này nên hơn 34 năm qua nước nhà cất cánh chưa tới đâu!
Anh Dũng Nauy ạ, "đấu tranh giai cấp", "chuyên chính vô (nay: số tài) sản", gây căm thù một thời gian dài là "quốc sách" mà, học thứ khác mà chi, có giúp ích gì cho việc muôn năm trường trị đâu? Nếu không có kẻ thù, đảng vẫn phải tìm cách nặn cho ra một kẻ thù: Pháp, Mỹ, "Ngụy", tư bản, tư sản, trí thức, tôn giáo, "lực lượng thù địch", "kẻ xấu" ... Người ta cần kẻ thù để hù.

@anh Hoàng: Người ta không dùng từ "Ngụy" đã là may cho anh, là một sự tiến bộ vượt bực rồi. Anh đòi hỏi nhiều quá :)
vphu0ng wrote today at 4:50 PM

Chiến tranh phát sinh ra giết chóc. Rõ rồi, nhưng nó không thể biến người ta thành thú vật, trừ khi người ta cố ý làm như thế .
Hệ quả kèm theo của chiến tranh là giết chóc , cướp bóc , hãm hiếp ,chia lìa thân bằng quyến thuộc ... Nhưng tất cả chỉ là hành động của cá nhân , của nhóm người . Nhưng đó là người , không phải là thú vật . Tòa án binh chẳng phải được lập ra để xét xử những cá nhân đó hay sao ?
Thế hệ sanh ra từ 1975 , giờ đã trưởng thành , đã là những bậc phụ huynh , không lẽ vẫn còn bị nhồi nhét lòng căm thù ? Căm thù ai ?
Những người lính Cộng Hòa , con cháu của họ đã hội nhập vào xã hội mới , có thể đang đi học , đi làm , tham gia vào các công việc muôn hình muôn vẻ của đất nước , họ nghĩ sao khi nghe cô Thu Uyên mô tả “ Trên đường về họ lại gặp phải binh lính Cộng Hòa và Không lực Mỹ nên đa số đều bỏ xác trên đường về”. Cha , chú , anh của họ khát máu đến thế sao ? Tàn nhẫn với đồng bào đến như vậy sao ?
Máu đã thấm xuống đất mẹ Việt nam , người đã bỏ xác chôn thây trên đồng ruộng Việt nam , những thương tích tàn phế đã gởi lại trên những địa danh Việt nam . Đất mẹ bình thản nhận lấy từng dòng máu , từng thân thể của con dân nước Việt . Và đất mẹ chẳng bao giờ hoài nghi tự hỏi , máu này của người lính bên nào 

kimhoan55
kimhoan55 wrote on Nov 7
"Máu đã thấm xuống đất mẹ Việt nam , người đã bỏ xác chôn thây trên đồng ruộng Việt nam , những thương tích tàn phế đã gởi lại trên những địa danh Việt nam . Đất mẹ bình thản nhận lấy từng dòng máu , từng thân thể của con dân nước Việt . Và đất mẹ chẳng bao giờ hoài nghi tự hỏi , máu này của người lính bên nào ."
Tim đau nhói VP ơi !
trangluong wrote on Nov 7, edited on Nov 7
Khốn nạn cho cái lũ truyền thông láo toét , giờ này mà còn xoen xoét lừa dối dân , mị thế giới , láo tới độ thằng Cuội chào thua ! ( đọc mà nóng máu không ngờ 34 năm sau khi hô hào mở rông vòng tay với " kẻ thù " chúng lai tiếp tục gây hân thù bằng sự dôi trá )
Bao nhiêu người lính tàn ác ăn gan uống máu quân thù trong bài quốc ca VC : thề phanh thây uống máu quân thù sao không kể ra ?
Trong chiến tranh, binh lính VHCN có sự tàn nhẫn trong tra tấn và face to face kẻ thù , nhưng chưa hề tàn ác với dân ngoại trừ dân theo VC! Dân và cả hàng binh chiêu hồi luôn luôn đươc chăm sóc và đô'i xử tử tế ! Dân lành luôn luôn chạy về phía binh lính VNCH khi gặp nạn ! ( la` mot chưng nhân lich sử thơi đo' , em xac đinh như văy )

HÃY TRẢ LẠI SƯ THẬT CHO LỊCH SỬ !
haphan52 wrote on Nov 7
Chửi cho cố à, cái nàng ấy là vợ của một người trong friendlist blog spot của anh đó. Thì đúng hồi ấy bắt đi quân dịch mà, ai cũng biết đến tuổi là phải cầm súng, ông xã Hà cũng vậy và đã từng là lao công đào binh, thật khủng khiếp với những hình thức tra tấn dã man. Thôi chuyện gì đã qua để cho qua đi, cho nhẹ lòng... vướng víu nhiều mệt lắm, vì chúng ta cũng đang sống, phải ăn và phải làm việc!
ngocyen054 wrote on Nov 8
" Làm người ai lại làm thế ! " .
Đừng nên nói những gì mình không thấy và trái với lương tâm.
nguyenphan wrote on Nov 8
@Trangluong: "Bao nhiêu người lính tàn ác ăn gan uống máu quân thù trong bài quốc ca VC : thề phanh thây uống máu quân thù sao không kể ra ?"
Dẫn chứng rất chính xác! Đúng, chúng ta nên nói to, nói nhỏ cho mọi người Việt Nam biết rằng đã đến lúc phải

HÃY TRẢ LẠI SƯ THẬT CHO LỊCH SỬ !

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Điểm danh bè bạn ( 3 )


Điểm danh solo rồi, bây giờ điểm danh một cặp luôn. Cặp này khó tách nhau ra lắm, nhắc đến thằng chồng mà không nhắc đến vợ nó không khéo mình bị cấm cửa, lại chơi không có ly nước trà uống chứ đừng nói gì cà phê. Thằng này mình quen sau 75 khi hắn về trường mình . Dân sinh viên Vạn Hạnh, sau 75 đào tạo sư phạm tốc hành rồi về dạy Văn. Cái khóa đầu tiên gom các cựu sinh viên chế độ cũ đào tạo cấp tốc có 3 tháng này mà sau này xem ra dạy thành công hơn những khóa đào tạo chính qui sau này. Cái nền tảng giáo dục của “ngụy” vẫn chứng tỏ được sự vượt trội của nó qua thực tế giảng dạy, chả cần phải tô vẻ gì. Thằng này có một con vợ, à quên, bà vợ hồi xưa thuộc loại ăn chơi có tiếng. Những năm 70 mà nhuộm tóc vàng ở Nha trang thì có lẽ chỉ có mình vợ nó, Biệt hiệu Trinh tóc vàng cũng có từ hồi đó, mãi đến bây giờ, mặc dù tóc vợ nó bây giờ bạc hơn nữa rồi. Vợ nó lại là con nhà trâm anh thế phiệt nữa thành ra kiêu lắm. Ban đầu cô nàng coi nó chẳng ra cái đinh rỉ gì, nhưng thằng con lì lợm quá riết rồi cũng phải …cởi áo cho nhau thôi. Hai vợ chồng có một đứa con trai cưng như trứng mỏng. Những năm đói kém phải nhịn tất cả cho con thành ra hai vợ chồng đã ốm càng ốm Mà kể ra thương con như hai vợ chồng thằng này cũng đáng xếp vào loại có số má trong chốn giang hồ. Hồi ấy tôi không có xe đạp. ngày nào cũng đi hai chặng xe lam lên trường, vừa tốn tiền vừa không chủ động thời gian, sau này nó rủ tôi đi chung xe. Nó bị bịnh suyển nặng thành ra thằng tài xế phải là tôi. Hai thằng ghé ngang Mã Vòng mua một ly cà phê đựng trong cái ly, nó ngồi sau cầm ly cà phê, lâu lâu đưa lên cho tôi tợp một phát, vậy mà có khi đến trường ly cà phê vẫn còn. Con còn nhỏ nên trưa nào hắn cũng về. Cái thân còm cõi lại đạp ngược gió về nha trang gần 20 cây số. Tôi độc thân nên thường ở lại, chiều mát trời đi xe lam về. Sau này tôi nghỉ dạy về đạp xích lô, chiều chiều cứ nghe tiếng chuông leng keng của xe tôi là thằng cu con lững chững chạy vào báo cáo “Bố ơi bác Hoàng đến”. Vợ hắn cũng chiều chồng, thả cho hắn đi nhậu với tôi cho đỡ buồn. Hắn nghèo cực kỳ nhưng lại sống trong cái villa to đùng của gia đình nhà vợ nên mỗi khi bình bầu để phân phối hàng thường là bị loại. Hắn cú lắm. Người như hắn khó thể tồn tại trong môi trường giáo dục hồi ấy nên hắn nghỉ việc là chuyện tất nhiên thôi. Thế mà lại hay, làm hợp tác xã giấy Vĩnh Phước được một thời gian, hắn được bầu làm phó chủ nhiệm, cũng là xếp đấy chứ, đồng thời thu nhập cũng kha khá, sắm được cái cối 81 mà hắn chạy mãi đến giờ. Khổ cái thằng cu con lại theo học một ngành quí tộc : Kiến trúc. Thấy hai vợ chồng hắn vật lộn nuôi thằng con ăn học mà đôi lúc tôi tự hỏi không biết hắn có theo nổi thằng con không. Cứ đến ngày gởi tiền cho con là hắn chạy như ma đuổi, thằng nghèo như tôi mà cũng thường xuyên là chủ nợ của hắn. Thằng con tốt nghiệp kiến trúc sư là cả hai vợ chồng dường như đã sức cùng lực kiệt, quay ra đổ bệnh. Hắn thì suyển, vợ hắn thì rối loạn tiền đình, thỉnh thoảng vào cấp cứu nằm đổi gió. Con hắn giờ đã có vợ, đã ra ở riêng, đã có cuộc sống tạm gọi là thành đạt, nhưng hai vợ chồng vẫn tiếp tục lo cho con. Vợ hắn tình nguyện nấu cơm để con và dâu ăn trưa, khỏi mất công đi chợ. Thằng con mới để lại cho hắn cái vi tính mà hồi trước hắn mua cho nó học. Hai vợ chồng lại lao vào một cuộc chơi mới : Internet Surfing. Có lần lại chơi thấy hai vợ chồng dành nhau cái máy vi tính tôi cười ngất. Ít ra thì tuổi già cũng có trò để chơi. Nhà hắn giờ thành cái quán cà phê, sáng sáng pha một lô cà phê để  bạn bè đến thì mời uống. Tôi thì thành technical assistant cho vợ chồng hắn về vi tính. Vợ hắn bây giờ ghiền chat chit lắm, ngày nào không online là ăn cơm không ngon. Thôi vậy cũng tạm ổn rồi. Cuối đời nhìn được những hoa trái của cả một đời vất vả cũng là hạnh phúc lắm rồi. Hai vợ chồng vẫn tự túc sống không nhờ vào con. Hai đứa vẽ áo dài và các loại áo khác. PR không công cho hắn đấy. Xin chào cặp vợ chồng tiên đồng ngọc nữ bạn tôi : Nguyễn hữu Hoàng và Ngô thị kiều Trinh.
PhotobucketPhotobucket

10 CommentsChronological   Reverse   Threaded
nguoiphobien09 wrote on Oct 31
Típ đê. Còn viết được là phẻ rầu
ngocyen054 wrote on Oct 31
Mình đang nghĩ xem có quen cặp vợ chồng nổi tiếng và dễ thương này không nhỉ? Mà sao những đèo dốc họ đi qua giống mình đến thế.
Biết đâu ở chỗ Mã Vòng ấy đã từng gặp nhau rồi cũng nên.
Hì hì.
giaogia wrote on Oct 31
Mai mốt GG ra NT, bác dẫn GG đến nhà 2 bác này xin ly cafe nha ...
haihoang60 wrote on Oct 31
Cha này cứ thấy đâu là xin đó hà.
giaogia wrote on Oct 31
Tăng xin, giảm mua, ra sức vay mượn là tôn chỉ của GG mà hehhehe
gioheomay wrote on Nov 1
Ngưỡng mộ bạn anh thiệt .Vòng hết đám bạn nối khố rồi anh nhảy sang điểm danh bạn blog nghen . Cho anh GG đầu danh sách và đừng quên Gió là được rồi !
vphu0ng wrote on Nov 1, edited on Nov 1
Bây giờ mới thấp thoáng bóng hồng trong vòng bằng hữu của anh . Em chào anh Hoàng và chị Trinh .
Chị Trinh thích Internet Surfing , anh dắt chỉ lên Blog chơi đi anh . Blog post , YH Plus , Mul , FaceBook gì đó .
Em gởi lời thăm cặp tiên đồng ngọc nữ bạn anh nha . Em cũng bắt chước anh GG , xin ly cafe .
khucthuydu09 wrote on Nov 1
Bữa nào ra chơi e chở anh qua nhà anh chị này xin ly caphe hen.
haihoang60 wrote on Nov 1
Chời chời. Dạo này Cái Bang nhiều vô kể
anhoai76 wrote on Nov 1
Nghèo hay giàu cũng khg sao ..miễn thấy họ còn bên nhau ..làm bạn bè cũng vui lây Mr Hoang nhỉ :-)