Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Xin chào

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
                                                    Bùi Giáng

Chào em hỗn độn thị thành
Chào Em Tạo hóa đành hanh kiếp người
Chào tôi lận đận một đời
Chào vô biên mộng , chào phơi phới tình
Chào ai lầm lũi độc hành
Chào trăng đầu núi ngỡ mình còn xanh
Chào mây nương trận gió lành
Về che mộng dữ, về xanh lại tình
Chào sông nước vẫn lênh đênh
Chào người trong mỗi nhớ, quên mơ hồ
Chào cơn say mịt say mù
Chào tôi tỉnh giấc gật gù…ô hay…
Chào bên đông, chào bên tây
Chào thương vận nước loay hoay tìm mình
Chào ai lỡ một mối duyên
Tặng người một giấc cô miên rũ sầu
Chào ai đã bạc mái đầu
Mà tình vẫn cứ hanh hao vụng về
Chào em chưa kịp tạ từ
Đã bay về tận mịt mù thiên thu
Chào tình vừa thoáng tương tư
Bỗng dưng lảo đảo lừ đừ vô duyên
Chào người trong nỗi nhớ, quên
Câu thơ chưa kịp gieo vần đã rơi
Chào em đi giữa cuộc đời
Mà lòng đã trót gởi nơi ngàn trùng
Một mai đổi phận má hồng
Tấm lòng dù có sắt son cũng thừa
Xin chào cả những giọt mưa
Cả từng sợi nắng sớm trưa khẽ khàng
Chào tôi đi giữa mênh mông
Lòng dù đã lạnh vẫn không lặng buồn
Vẫn chiều chiều tiễn hoàng hôn
Vẫn từng mai sớm bồn chồn nắng lên
Cúi đầu chào khắp mọi miền
Chào ma quỉ lẫn thần tiên trên trời
Chào em chào chị chào tôi
Chào sau chào trước chào hoài không thôi
Chào cho hoa nở trắng trời
Chào cho chim hót thành lời an nhiên
Cho em tôi bỗng dịu hiền
Và cho tôi bỗng bớt điên đảo lòng
Xin chào nhau giữa con đường
Bốn bề gió lộng phố phường lặng thinh
Chào nhau trút cạn chút tình
Đưa nhau nốt cuộc hành trình vạn niên
Cô miên…
chào giấc cô miên
mình tôi ,
đứng giữa vô biên…

lặng chào


caulongbachai wrote on Oct 8
Hic hic, tem 1 phát..
minht wrote on Oct 8
Chào.
anhoai76 wrote on Oct 8
Còn thiếu " Chào em ..em gái tiền phương .." nữa :)))
haihoang60 wrote on Oct 8, edited on Oct 8
ha ha. OK. Hẹn gặp nhé...giữa sài gòn
anhoai76 wrote on Oct 8
ha ha. OK. Hẹn gặp nhé...giữa sài gòn
Biết điểm hẹn chưa ..chổ đó sang chọng lắm ..hahaha .
hoangguitar wrote on Oct 8
Ngàn sao là cùng. Cỡ đó mình ở wài
anhoai76 wrote on Oct 8
Chậc ..chậm tiu wớ ..chổ kia kìa ..chỉ có nhà giào mới đến đó cafe thôi ..khg có ai " rình " đâu ..hỉu hông ..grrrrrr
kimhoan55 wrote on Oct 8
"Vẫn chiều tiễn hoàng hôn
Vẫn từng mai sớm bồn chồn nắng lên"
***********************************************
Em double " chiều " nghe anh .
***********************************************
VẪN THƠ ...
Vẫn chiều chiều tiễn hoàng hôn
Vẫn từng mai sớm bồn chồn nắng lên
Vẫn em đứng đấy chênh vênh
Vẫn anh cay đắng bấp bênh phận người
Vẫn hoài ray rứt rối bời
Vẫn đau tấc dạ rã rời xác thân
Vẫn mang một kiếp phong trần
Vẫn ngang vẫn dọc một thân độc hành
Vẫn em ngoan ngoãn hiền lành
Vẫn em yêu dấu thêm xanh cuộc tình
Vẫn em cơn mộng yên bình
Vẫn em ngơ ngác chút tình hanh hao
Vẫn em ngày tháng xanh xao
Vẫn anh ngần ấy lao đao cuộc tình
Vẫn em mắt biếc xinh xinh
Vẫn anh thập tự đóng đinh phận người
Vẫn em da diết biển khơi
Vẫn anh da diết muộn lời yêu thương
Vẫn anh cốc rượu bên đường
Vẫn em say giấc vô thường chiêm bao
Vẫn em má phấn môi đào
Vẫn em nghe xót mưa rào đêm qua
Vẫn anh tàn giấc kinh kha
Vẫn em tình mãi xót xa muộn phiền
Vẫn anh cơn mộng đảo điên
Vẫn anh bóng lẻ nghiêng nghiêng độc hành
Xin cho một chút tình xanh
Xin đời êm ả cho anh mộng lành...

nguoiphobien09 wrote on Oct 8
Vẫn anh bóng lẻ nghiêng nghiêng độc hành
Xin cho một chút tình xanh
Xin đời êm ả cho anh mộng lành...

Hà hà
kimhoan55 wrote on Oct 8
Vẫn anh bóng lẻ nghiêng nghiêng độc hành
Xin cho một chút tình xanh
Xin đời êm ả cho anh mộng lành...

Hà hà
Bống này nhanh thế nhẩy !
trangluong wrote on Oct 8
Oh !
Anh chào , em lật đật
chào
theo
cơn miên lữ
trôi vào hư vô

Chào anh niệm chú nam mô
câu kinh bát nhã thờ ơ trở mình
Chào anh đoạn cuối cuộc tình
Chửa xanh hoa trái, chùng chình, lưỡng nan
Chào anh chút phận giữa đàng
Từ ngoan số kiếp đổi gian trá về
Chào anh mòn những ê chề
Trót đời hiu quạnh bốn bề một thân
Chào anh mòn mỏi si sân
Đêm ngơ ngẩn thức , ngày bâng khuâng chờ
Chào anh ngồi viết vu vơ
Chào qua chào lại câu thơ chát ngầm!


Hi` !
chi2congdong wrote today at 3:12 AM
Hình như 2 câu thơ BG này sis gởi cho anh 2 thì phải? Anh chào làm sis say mồng anh ơi .
ngocyen054 wrote on Oct 8

Nín thở chào một hơi, cuối cùng chỉ nhớ hai câu...dễ chịu nhất:

Chào ai đã bạc mái đầu
Mà tình vẫn cứ hanh hao vụng về

Hì hì, mình chẳng tin đâu, bởi mấy ông là vầy nè:

Bước vào cửa ngõ đam mê
bao nhiêu vụng về vất bỏ xuống ao...
taivnguyen2000 wrote on Oct 8
xuống ao người tiếc hay sao
dùng tay vớt lấy lại nhào xuống sông
gioheomay wrote on Oct 8
Thơ anh dạo này tâm tư nè , lười sang nhà bạn bè em út nè, cứ ri ri ngồi chóc ngóc đâu đó nhìn lơ ngơ nè . Đúng là có vấn đề ! thích một anh Hoàng cách đây ko lâu : tươi vui, gần gũi, nửa bất ổn , nửa an lành .

Sao thế anh ? Sức khỏe ổn nhá !
nguhanhsonn wrote today at 7:46 AM
coi bộ anh đang có vấn đề?
menam0 wrote today at 1:25 PM
Đi nhậu đi anh!

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

My small family

Show hình mấy nhỏ em chơi nè. Đầu tiên là nhỏ Út Phượng ở Munich. Hung lắm nhen, ai mà động đến anh hai là chết với Út. Út hăm lột da làm mắm bóp gỏi gì gì đó. Nhưng cứ gặp anh2 là run rẩy thấy thương.














Giáo dục: Xin cho tôi nói thẳng


Xin đăng lại loạt bài bàn về giáo dục của Giáo sư Hoàng Tụy

1. Giáo dục sa sút không phải vì thiếu tiền mà vì quản lý kém


Sau một mùa thi THPT và ĐH-CĐ nặng nề, căng thẳng giả tạo và lãng phí vô lối, không có ở đâu ngoài Việt Nam trong thập niên đầu thế kỷ 21, trường học chưa kịp nghỉ ngơi cho lại sức đã bước vào khai giảng năm học mới, khởi động một chu kỳ khổ dịch đầy lo âu cho cả thầy lẫn trò.
Giữa lúc đời sống trăm mối tơ vò mà trên báo chí và các phương tiện truyền thông đại chúng đầy rẫy những bản tin chữ to nào là học phí cao, tiền trường leo thang, tiểu học công lập có nơi thu học phí 70-80 nghìn đồng/tháng, THCS, THPT vừa đầu năm học phụ huynh phải è cổ đóng góp cả chục khoản tiền “tự nguyện” bắt buộc. Trong khi đó chương trình học đã nhiều năm bị phê phán quá tải vẫn chưa hề giảm tải, sách giáo khoa sai sót đến mức đính chính không xuể vẫn cứ phải dùng, chương trình phân ban THPT bộc lộ bất cập ngay khi mới đưa ra thực hiện nhưng vẫn sẽ giữ nguyên cho đến 2015.

Khẩu hiệu “trường học thân thiện, học sinh tích cực” nghe thì hay, nhưng băn khoăn lớn là làm thế nào trong hai năm tới chấm dứt được nạn “đọc, chép” trong khi mọi thứ khác, từ chương trình, sách giáo khoa, tổ chức học tập cho đến thi cử và nhiều chuyện cốt lõi khác về tư duy giáo dục vẫn căn bản gần y nguyên như nửa thế kỷ trước. Thật xót xa khi học sinh được khuyên “học làm người trước khi học chữ” mà có nơi nhân danh chuẩn hóa giáo viên người ta buộc các thầy cô chưa đạt chuẩn phải đeo trước ngực tấm biển “giáo viên chưa đạt chuẩn” khi vào lớp. Quản lý thiếu nhân tính như thế tránh sao được những chuyện đau lòng như thầy bắt trò liếm ghế, trò tạt a-xit thầy, học sinh lớp 11-12 đâm chém nhau ngay trước cổng trường, v.v.
Nói chống bệnh thành tích mà trước kia tỉ lệ tốt nghiệp phổ thông đạt trên 90%, nay sau hai năm thi cử nghiêm túc hơn, tỉ lệ đó cũng đã dần dần trở lại xấp xỉ… 90%, không biết phép lạ nào đã nâng cao chất lượng học tập nhanh chóng như vậy.
Sự sa sút của giáo dục có nguyên nhân khách quan: do đất nước nghèo, đầu tư không đủ, do trình độ non yếu của thầy cô giáo, do ý thức người dân lạc hậu, do phụ huynh cũng là “đồng tác giả” của nhiều sai lầm yếu kém của giáo dục, v.v. Đương nhiên tất cả những nguyên nhân này đều đúng.
Song muốn lay chuyển tình hình phải thừa nhận nguyên nhân chủ yếu, nguyên nhân của mọi nguyên nhân, đó là lãnh đạo, quản lý bất cập, bất cập cả tâm lẫn tầm và từ trên xuống dưới.
Giáo dục phổ thông đã thế, giáo dục đại học, cao đẳng còn nhiều chuyện ly kỳ hơn: khắp nước, kể cả đại học quốc gia, tràn lan và bát nháo “đào tạo liên kết”, môn học một học kỳ chỉ cần 3-4 ngày xong hết cả học và thi, nên ai cũng học được, trường trung cấp cũng đào tạo thạc sĩ là chuyện hi hữu trên thế giới. Hóa ra ta hiểu đại chúng hóa, thị trường hóa đại học là thế. Chẳng lạ gì chỉ trong vài năm đã xuất hiện hàng mấy trăm đại học mới. Lạ nhất là đề án tiến sĩ hóa, thạc sĩ hóa 100% cán bộ công chức của thủ đô để “đột phá tư duy lãnh đạo” (may mà kế hoạch này đã tạm rút lại sau khi bị phản đối kịch liệt). Cái não trạng sính bằng cấp và thói hư học thâm căn cố đế bị lợi dụng triệt để, biến kinh doanh chữ nghĩa thành một nghề phát đạt chưa từng thấy: trường công chiêu sinh “ngoài ngân sách” một số lượng lớn sinh viên với học phí gấp mấy lần bình thường, rồi nay mai theo xu hướng đó sẽ tiến lên cổ phần hóa theo chiến lược đổi mới đại học của Bộ GD&ĐT; trường tư được tự do chạy theo lợi nhuận, bất kể chất lượng nào chỉ cần trưng biển “đại học quốc tế …” tha hồ đặt ra những khoản thu kỳ dị bóc lột người học. Gần 4 trăm đại học chỉ mới thỏa mãn được chưa đến 20% yêu cầu, trong lúc đó trường nghề tuy rất ít vẫn sống ngắc ngoải vì ai cũng chỉ muốn làm thầy, hoặc làm công bộc của dân, không ai thích làm thợ. Có nơi như ở Dung Quất nhà máy cần rất nhiều thợ hàn, mở lớp đào tạo được một khóa 160 người đã đóng cửa, dù đời sống người dân địa phương vẫn rất lam lũ do không có nghề sau khi nhường đất xây dựng khu công nghiệp.
Các quan chức giáo dục bảo những hiện tượng không hay chỉ là riêng lẻ, và để cho công bằng phải nhắc đến biết bao gương tốt hằng ngày vẫn âm thầm diễn ra. Đúng thế thật, song tiếc thay điều đó chỉ càng nói lên khoảng cách lớn giữa tiềm năng với thực tế - một khoảng cách không thể chấp nhận được mà nguyên nhân, như Chính phủ đã chỉ rõ gần đây, là do quản lý bất cập.

2. Cần cải cách có hệ thống, chứ không phải đổi mới vụn vặt
Nói cho đúng, thực trạng giáo dục như thế nào đã rõ như ban ngày, chẳng qua chúng ta mê ngủ nên chưa thấy, hoặc có thấy nhưng vì những ràng buộc, áp lực nào đó nên cứ phải bịt mắt, giả mê để tự dối mình, dối người khác và yên vị.
Giờ là lúc cần trung thực nhìn thẳng vào sự thật. Đó là lương tâm, là trách nhiệm chẳng những đối với xã hội hiện tại mà còn đối với lịch sử, đối với nhiều thế hệ mai sau.
Xin cảnh báo: tình hình giáo dục hiện nay cũng tương tự như tình hình kinh tế xã hội của đất nước giữa những năm 80 thế kỷ trước. Thử tưởng tượng lúc đó nếu chúng ta cứ một mực nhắm mắt trước thực tế đời sống bi đát của người dân mà không đổi mới thì đất nước có tồn tại được đến ngày nay không? Rõ ràng chỉ nhờ nhìn thẳng vào khủng hoảng kinh tế xã hội chúng ta mới thấy được giải pháp, mới có đầy đủ quyết tâm thoát ra bế tắc, cứu đất nước khỏi sự sụp đổ.
Thật đáng tiếc ngành giáo dục chưa học được bao nhiêu bài học đắt giá đó. Hai mươi năm qua, hết đời bộ trưởng này đến đời bộ trưởng khác vẫn tiếp tục ca cái điệp khúc “thành tựu giáo dục là vĩ đại, bên cạnh đó còn nhiều bất cập”. Căn nhà giáo dục đã cũ nát thảm hại nhưng cứ loay hoay nay cơi nới chỗ này, mai sửa chữa chỗ kia, rốt cuộc thành ra căn nhà dị dạng chẳng ai muốn ở. Gia đình nào có khả năng đều tìm cách gửi con em ra nước ngoài để chạy trốn giáo dục trong nước. Chẳng thế mà có người nói vui nhưng thật cay đắng: nên có luật cấm quan chức cấp cao gửi con em du học nước ngoài thì may ra giáo dục mới có cơ hội được chấn hưng.
Điều rất lạ là các nghị quyết của Đại hội Đảng và các Hội nghị TƯ 3, 7, 9 đều đòi hỏi phải tiến hành cải cách giáo dục như một yêu cầu bức thiết của xã hội, nhưng những vị nhận trách nhiệm trực tiếp thì lại chẳng hề quan tâm thực hiện các nghị quyết ấy, thậm chí còn nói ngược lại. Chiến lược giáo dục dự thảo đến lần thứ 15 vẫn chỉ thấy lặp lại những quan niệm, tư duy cũ rích, tuy ngôn từ và số liệu có thay đổi cho hợp thời trang (như từ “đổi mới” xuất hiện với tần số kỷ lục). Bên cạnh đó, có những mục tiêu nghe thật hoành tráng, nào là từ nay đến 2020 (tức trong 11 năm tới) đào tạo 20.000 tiến sĩ, xây dựng 4 trường đại học đẳng cấp quốc tế, 1 trường vào tốp 200 thế giới, v.v... Song người dân vẫn phân vân: 3 năm qua ta đã làm được gì mà có thể đặt kỳ vọng cao như thế cho 11 năm tới? hay là ta đang mơ mộng thiếu thực tế, thiếu trách nhiệm, và căn bệnh thành tích từ ngoài da đã đi vào xương tủy?
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từng nhiều lần đỏi hỏi phải thực hiện những biến đổi có tính cách mạng để chấn hưng giáo dục. Trong một bài viết đăng trên báo “Tiền Phong” số 25 ngày 18-6-2006, cố GS Lê Văn Giạng, một cựu lãnh đạo có uy tín của ngành đại học, cũng đã phát biểu: “Đã đến lúc phải chuẩn bị tiến hành một cuộc cải cách giáo dục thực sự nghiêm túc và thực sự khoa học để ra khỏi tình hình khủng hoảng triền miên của giáo dục 20 năm vừa rồi, để bước vào thời kỳ chấn hưng giáo dục như Nghị quyết của Đại hội Đảng X vừa yêu cầu”. Đó là chưa kể nhiều kiến nghị tương tự của nhiều bậc thức giả trong nước và Việt kiều, đặc biệt bản điều trần của 24 trí thức năm 2004 và bản kiến nghị đầu năm 2009 của Viện Nghiên cứu Phát triển IDS (nay đã giải thể). Thiết nghĩ chỉ những ai quá vô tâm với đất nước mới có thể yên lòng trước tình hình giáo dục hiện nay.


Những “đổi mới” trong các đề án công tác của ngành giáo dục, giỏi lắm cũng chỉ cho ta một nền giáo dục tốt theo chuẩn mực… nửa thế kỷ 20, chứ không thể biến nó thành một nền giáo dục hiện đại ở thế kỷ 21. Cứ xem bản chiến lược giáo dục 2009-2020 thì rõ: ví thử chiến lược này được thực hiện đầy đủ (điều khó thể), thì đến 2020 Việt Nam cũng chỉ có một nền giáo dục kiểu 1950, lạc hậu, còn xa mới hòa nhập được vào nền văn minh thời đại.


Có ý kiến biện bạch rằng hàng loạt cải tiến, đổi mới lớn nhỏ mà ngành giáo dục đang thực hiện cũng là cải cách. Phải công nhận hai chữ “đổi mới” nhan nhản trong hầu hết các đề án công tác của ngành giáo dục, nào là đổi mới nội dung, phương pháp và quy trình đào tạo, đổi mới cơ chế quản lý, đổi mới cơ chế tài chính, đổi mới phương thức triển khai hoạt động khoa học công nghệ, v.v. Chỉ có điều đổi mới thế nào thì chẳng ai giải thích nổi, chẳng ai biết rõ, cho nên cứ đổi mới tùy hứng, tùy tiện, tùy nghi, theo kiểu đầu Ngô mình Sở. Vả chăng cần thấy rằng cái cày chìa vôi dù có cải tiến giỏi đến đâu vẫn không thể biến thành cái máy cày hiện đại được; căn nhà tập thể thời bao cấp dù sửa chữa tân tạo hết mức vẫn không thể thành một chung cư tiện nghi hiện đại.

3. Giáo dục không phải là phòng thí nghiệm
Từ lâu ngành giáo dục đã có thói quen xem học sinh như những con chuột bạch để làm thí nghiệm thoải mái, mà điển hình là mười mấy năm liền thí nghiệm các chương trình phân ban trung học phổ thông. Thí nghiệm đi thí nghiệm lại không biết bao nhiêu lần, tốn kém bạc tỉ và không tính được hết thiệt hại cho các thế hệ học sinh nạn nhân thí nghiệm. Rất khó hiểu tại sao lợi ích của học sinh bị xem thường đến vậy.
Thử nghĩ có hãng hàng không nào dám mạo hiểm đưa máy bay mới ra chỉ để thí điểm xem chở khách có an toàn không? Vậy tại sao Bộ GD&ĐT có quyền thực hiện thí điểm các chương trình phân ban cho hàng nghìn, thậm chí hàng vạn học sinh trong cả hơn chục năm trời ? Mỗi lần thí điểm đều kết luận chưa thành công, kết quả chưa tốt, thế mà người ta vẫn vô tư tiếp tục thí điểm.
Tại sao sau ba mươi năm mà các quy chế đào tạo tiến sĩ, thạc sĩ, hay công nhận, bổ nhiệm GS, PGS của ta vẫn còn nhiều điểm ấu trĩ so với ngay cả một số nước trong khu vực ? Tại sao nhiều quy định sai lầm đến buồn cười trong các quy chế ấy vẫn tồn tại dai dẳng thời gian dài trước đây và có nhiều cái tồn tại mãi đến tận hôm nay? Có người bảo rằng ta không thể máy móc sao chép cách làm của nước ngoài cho nên phải sáng tác cách làm riêng phù hợp với điều kiện của ta. Nghe rất có lý, nhưng phải xét hậu quả thực tế là với cách quản lý ấy ta đã đào tạo ra hàng ngàn tiến sĩ giấy và xây dựng được một đội ngũ PGS, GS với trình độ, chất lượng ra sao ai cũng biết. Ngay gần đây tôi được biết chúng ta có cả những cơ sở đào tạo tiến sĩ về quản lý giáo dục. Cái tin ấy thật sự làm tôi ngỡ ngàng: rồi đây số tiến sĩ ấy đương nhiên sẽ đóng góp vào con số 20.000 tiến sĩ ta dự định đào tạo trong 11 năm tới.
Quan điểm coi thường lợi ích của xã hội thể hiện trong nhiều chủ trương giáo dục mà nếu mô tả là “ngoan cố” có lẽ cũng không sai lắm. Về hàng loạt vấn đề quan trọng như quy chế công nhận, bổ nhiệm GS, PGS, quy chế tổ chức Hội đồng Giáo dục Quốc gia, chuyện biên soạn, xuất bản và phát hành sách giáo khoa, chuyện thi cử, đào tạo tiến sĩ, thạc sĩ, v.v… đã có biết bao đề xuất hợp lý bị bỏ ngoài tai, phải chờ đợi đến cả chục năm trời hay hơn mới được nghiên cứu để tiếp thu. Dù là bậc trí lự cao siêu, thì những người lãnh đạo ngành GD&ĐT cũng không thể luôn luôn sáng suốt. Huống chi, nhìn vào bảng chi tiêu của ngành giáo dục thấy quá nhiều khoản chi lớn để “nâng cấp năng lực quản lý”, cử cán bộ đi tham quan, học tập kinh nghiệm ở các nước, chứng tỏ điều ngược lại có lẽ đúng hơn.
Như đã nói trên, nguyên nhân sa sút của giáo dục là quản lý yếu kém, song cần nói cụ thể hơn là quản lý yếu kém như thế nào.
Trong chiến tranh chống Pháp rồi chống Mỹ, giữa muôn vàn khó khăn, giáo dục nói chung và đại học nói riêng vẫn phát triển tốt là nhờ có được những vị tư lệnh hiểu biết sâu sắc giáo dục, có tầm nhìn xa, có uy tín cao trong ngành về cả đức độ và tài năng. Sau này chúng ta thường xuyên gặp khó khăn cũng chính là vì tâm và tầm của cơ quan quản lý giáo dục. Nếu xem giáo dục là quốc sách hàng đầu thì phải hết sức coi trọng nhiệm vụ lãnh đạo giáo dục.
Người được giao phó nhiệm vụ này chẳng những phải hiểu biết sâu sắc giáo dục hiện đại mà còn phải có điều kiện tập trung toàn tâm toàn ý cho nhiệm vụ ấy. Không thể giao nhiệm vụ quan trọng trong quản lý giáo dục cho những người chưa biết việc, chưa thạo việc.

Trong giáo dục, khoa học có những vấn đề mà tranh luận cả ngày cũng không kết luận nổi, nếu vốn hiểu biết và vốn văn hóa phổ quát quá khác nhau. Cho nên cần, rất cần chờ đợi và lắng nghe nhau, song trước hết phải được thẳng thắn trao đổi ý kiến.



Hoàng Tụy


tranminhdang wrote on Oct 6
"trước hết phải được thẳng thắn trao đổi ý kiến."


Comment deleted at the request of the author.
menam0 wrote today at 1:24 PM
Trao đổi ý kiến thì có đó : người nói cứ nói, người cần nghe không nghe, làm gì được nhau hả chị Minh???
penseenguyen wrote today at 1:30 PM
Hậu quả tất yếu của cách phân công xã hội: Người có tâm thì không có quyền, người có quyền thì chỉ cần có tiền mà vô tâm!

Bão đánh “vỡ” ra nhiều chuyện làm ăn gian dối




,

– “Nhờ” bão, người dân Đà Nẵng phát hiện bờ kè ven biển, trụ điện... còn dễ ngã đổ hơn cả hàng rào bằng tôn!


 >> Bão số 9 oanh tạc miền Trung

 

Từ bờ kè không lõi sắt

 

Như đã phản ánh, cơn bão số 9 gây thiệt hại hết sức nặng nề cho tuyến đường du lịch ven biển Nguyễn Tất Thành của Đà Nẵng. Đặc biệt, nửa phần đường tiếp giáp với bờ biển, đoạn từ cầu Phú Lộc đến Nam Ô, gần như không còn chỗ nào nguyên vẹn.

 

Mô tả ảnh.

Các đoạn bờ kè bị sạt lở trên đường Nguyễn Tất Thành cho thấy hoàn toàn không có lõi sắt bên trong

Ảnh: HC

 

Theo khảo sát sơ bộ của Sở GT-VT Đà Nẵng, khoảng 70% vỉa hè dọc theo phía biển đã bị sụt lún, tạo thành những “giao thông hào” sâu hoắm. Hàng chục ngàn viên gạch lát vỉa hè bị sóng biển tràn qua, lột phăng ném ra giữa đường. Hàng loạt lan can, bậc lên xuống biển dành cho du khách và người dân bị đánh vỡ hoặc cong queo, méo mó đến thảm hại…

 

Đặc biệt, sóng biển đã đánh sập hoàn toàn phần trên của 14 đoạn bờ kè, mỗi đoạn từ 20 – 25m và đây chính là những “cửa ngõ” để sóng biển tiếp tục tràn vào tàn phá con đường. Nền đường sụt lún tới mức gần như nghiêng hẳn về phía biển.

 

Nghiêm trọng nhất là mố cầu phía đông cầu Phú Lộc bị sạt hoàn toàn. Sóng lớn đánh sập nền và xé toạc đoạn mặt đường rộng hơn 5m ngay sát chân cầu, tạo thành hố sâu hết sức nguy hiểm…

 

Trước đó, trong cơn bão Xangsane năm 2006, tuyến đường Nguyễn Tất Thành cũng từng bị tàn phá nặng nề. Do vậy, vào tháng 7/2008, lãnh đạo TP Đà Nẵng đã quyết định đầu tư 3,3 tỷ đồng để khắc phục những chỗ hư hỏng, sụt lún vỉa hè, hệ thống thoát nước và cảnh quan trên tuyến đường…

 

Chính hậu quả từ bão Xangsane cho thấy đường Nguyễn Tất Thành do nằm quá sát biển, không có hệ thống cây xanh che chắn nên là cung đường rất dễ bị sóng biển “vùi dập”. Vì vậy, việc sửa chữa, nâng cấp, khắc phục các điểm hư hỏng trên tuyến đường này tất yếu phải đặt vấn đề chất lượng lên hàng đầu.

 

Nhưng chỉ sau hơn 1 năm, tuyến đường lại tiếp tục bị phá nát. Và cũng “nhờ” có bão số 9 vừa qua mà người dân phát hiện ở các đoạn bờ kè bị vỡ, tuyệt nhiên không có cây sắt nào làm lõi bên trong. Tất cả chỉ là khối bê tông gồm đá dăm, đá hộc “kết nối” với nhau bằng xi măng như kiểu người ta xây tường. Thế nên khi sóng lớn tràn qua thì từng khối bê tông “được” bóc ra như thể người ta gỡ từng viên gạch ra khỏi bờ tường!

 

Không chỉ người dân quanh đó thắc mắc mà chính nhiều người đang làm trong ngành xây dựng cũng lắc đầu ngao ngán, không thể hiểu nổi vì sao một tuyến bờ kè quan trọng bảo vệ cho cung đường nằm ôm sát bờ biển, thường xuyên chịu tác động khắc nghiệt của thiên tai nhưng lại có kiểu kết cấu kỳ lạ đến vậy?

 

Những đoạn bờ kè “không lõi sắt” đó đang là lời “tố cáo” đầy thuyết phục về chất lượng xây dựng công trình ngay từ đầu, cũng như việc nâng cấp, sửa chữa tốn kém hàng tỷ đồng hồi tháng 7/2008?

 

Chúng tôi đem những câu hỏi này đặt ra với ông Đặng Việt Dũng, Giám đốc Sở GT-VT Đà Nẵng. Câu trả lời của ông là… chờ xem lại thiết kế, còn bây giờ ông đang bận tiếp khách!

 

Đến trụ điện không móng

 

Trong khi đó, người dân ở tổ 27C và 23C khu vực Thọ An, phường Thọ Quang, quận Sơn Trà cho hay, khoảng 2 giờ sáng 29/9, gió lớn từ “rìa” cơn bão số 9 đã làm ngã đổ 5 cây trụ điện dài cả chục mét trên đường Phan Bá Phiến. Trụ điện đổ chắn ngang đường, dây điện nhùng nhằng khiến đoạn đường khoảng 500m bị ách tắc.

 

Mô tả ảnh.
Trụ điện được chôn mà không hề có móng!

 

Đã mấy ngày trôi qua, nhiều người dân vẫn còn thở phào vì mấy cây trụ điện này đổ ngã vào ban đêm, chứ nếu vào ban ngày chắc đã có người phải mang hoạ. “May mắn” hơn nữa, cả 5 trụ điện đều ngã đổ về phía đông, nằm vật hết ra giữa đường, chứ nếu ngã theo chiều ngược lại thì hàng loạt nhà dân nằm gần các trụ điện này, nhiều nhà chỉ cách chân trụ điện khoảng 2 – 3m, đã lâm nguy.

 

Song điều khiến người dân bức xúc là sau khi các cây trụ điện ngã đổ, người ta mới phát hiện ra mấy cây trụ bê tông ly tâm đường kính khoảng 30cm, dài khoảng 10m, nặng hàng trăm kg này chỉ được… chôn rất sơ sài trên mặt đất. Chính xác là chỉ được cắm xuống đất khoảng 70cm – 1m, chứ hoàn toàn không có móng trụ, không có bê tông liên kết.

 

Người dân cho biết, số trụ điện này mới được dời vào lề đường cách đây vài tháng khi tiến hành chỉnh trang đường Phan Bá Phiến. Mới nhìn bên ngoài tưởng rất vững vàng, tuy nhiên kiểu làm ăn cẩu thả, gian dối đã không thể “múa rìu qua mắt... bão”.

 

Và không ít người đặt nghi ngờ: Một khi cả 5 trụ điện đều đồng loạt ngã đổ theo cùng một kiểu như thế thì những trụ điện còn lại trên tuyến đường này liệu có an toàn, hay chỉ cần một cơn gió nhẹ là đã ngã vật ra, gây hại cho người dân?

 

So sánh

 

Xin nêu ra đây một so sánh nhỏ: Ngay trên tuyến đường Nguyễn Tất Thành, Công ty Deawon (Hàn Quốc) dựng tường rào bằng tôn, sườn sắt dài cả cây số bao quanh dự án khu đô thị quốc tế Đa Phước. Tường rào cao hơn 2m, hướng ra biển và tất nhiên là hứng trọn những đợt gió bão cực mạnh từ biển tốc vào trong cơn bão số 9 vừa qua.

 

Mô tả ảnh.
Trong khi bờ kè, trụ điện... ngã đổ thì hàng rào bằng tôn của khu đô thị Đa Phước chẳng hề suy suyển trước gió bão!

 

Ấy vậy mà, hàng rào này lại chẳng hề bị suy suyển, thậm chí một miếng tôn cũng không bị bong ra. Người dân xung quanh đều thắc mắc, không lẽ cái hàng rào tạm ấy lại vững vàng, đủ sức chống chọi với gió bão hơn cả những bờ kè, trụ điện bê tông… vốn phải đáp ứng yêu cầu về sự lâu bền, không nói vĩnh cửu thì chí ít cũng vài chục năm?

linhsesame wrote today at 7:09 AM
:(
nguyenyenson wrote today at 7:51 AM
Nhìn thấy tận mắt như vậy, một người bình thường cũng hiểu việc gì đã và đang xảy ra trong các công trình được xây dựng bằng ngân sách.
Vậy mà, dù không thiểu năng trí tuệ, số đông quần chúng vẩn im lặng cúi đầu để bọn chúng tiếp tục "moi gan móc ruột" tiền đóng thuế của dân để chia nhau, là sao ?
fbuis wrote today at 8:19 AM
Đến "bê-tông cốt tre" cũng không có!
:(
vphu0ng wrote today at 10:34 AM
Ôi ngân sách nhà nước . Cũng dể sửa sai thôi . Kiếm một nhà thầu xây dựng khác , giao cho họ công việc xây dựng lại toàn bộ bờ kè . Nhà thầu xây dựng trước đây phải chịu trả toàn bộ số tiền nhà thầu mới đưa ra , chịu luôn chi phí dọn dẹp cái đống bê tông đỏ bể tang hoang sau cơn bão . Xong rồi mới tới chuyện hầu tòa .
hoangguitar wrote today at 11:12 AM
vphu0ng said
Ôi ngân sách nhà nước . Cũng dể sửa sai thôi . Kiếm một nhà thầu xây dựng khác , giao cho họ công việc xây dựng lại toàn bộ bờ kè . Nhà thầu xây dựng trước đây phải chịu trả toàn bộ số tiền nhà thầu mới đưa ra , chịu luôn chi phí dọn dẹp cái đống bê tông đỏ bể tang hoang sau cơn bão . Xong rồi mới tới chuyện hầu tòa .
Út phán cứ như Bao Công nhỉ ?
ly7777 wrote today at 11:34 AM
mấy anh xây dựng này chắc mua bằng quá. 
kimhoan55 wrote on Oct 6
Buồn cho đất nước mình anh nhỉ ! Thôi thì đủ chuyện buồn ! Có gì vui không anh ?
dandennuocviet wrote on Oct 7
Sự phồn vinh giả tạo sẽ luôn bị lật tẩy. Đất Nước hiện nay cũng giống như những gì đang xảy ra ở Đà Nẵng...hí hửng làm cho hoành tráng, phô trương còn phần móng (căn bản của sự bền vững) thì không cần quan tâm.
Sau cơn bão này rồi sẽ có thêm nhiều kẻ mặt trơ kiếm thêm bội tiền cho mà xem
trangluong wrote on Oct 7
chuyện nhỏ thường ngày ở huyện ! Rồi đâu cũng vào đó !

nguoiphobien09 wrote on Oct 7
Bão cúng có lợi nhỉ
ngocyen054 wrote on Oct 7
Giấu sao được mà giấu. Làm ăn gian dối, trước sau gì cũng thòi ra thôi.
nguhanhsonn wrote on Oct 8, edited on Oct 8
Nguyễn Tất Thành, một trong nhừng đường mới tại ĐN đó anh.

- Hàng rào tôn không bay là của Hàn Quốc theo tư bản - tay sai đế quốc Mỹ.
- Đường Nguyễn Tất Thành bị xé ngang là của ta - XHCN.
haphan52 wrote on Oct 8
Úi chời, chuyện nói hoài không dứt. Bởi vậy mà tui sinh ra hay nghi ngờ các quan của mình lắm, cái gì cũng bỏ túi được. HÔng biết rồi bao nhiêu tấm lòng vàng hướng về bà con vùng lũ có đến được đầy đủ tận tay từng người dân hông nữa? hichic!
haphan52 wrote on Oct 8
chuyện nhỏ thường ngày ở huyện ! Rồi đâu cũng vào đó !

Trang giỏi ghê, ở xa tít mà nói chính xác à! hehhhe..
menam0 wrote today at 1:23 PM
Em không thích cái vụ "Đâu vào đó" này, mình phải thay đổi chớ :D

Điềm gì thế

Chả hiểu cái điềm gì mà lễ thượng kỳ mừng quốc khách trung quốc tại bãi cỏ trước Tòa Bạch Ốc lại trục trặc thê. Trong khi cờ Mỹ kéo lên phát một thì cờ trung quốc rớt lên rớt xuống đến 3 lần. Mấy thằng kéo cờ liệu mà xin tị nạn đi chớ về nhà là chết, thế nào cũng bị khép tội "cấu kết với các thế lực thù địch chống phá lại nhà nước"




nguyenyenson wrote on Oct 5
Không phải "rớt lên rớt xuống" đâu anh Hoàng, tại mấy thằng cột lá cờ vô dây cờ bị lộn ngược, ngôi sao thay vì nằm trên lại nằm dưới. Do đó, hai thằng kéo cờ xuống để...cột lại, chắc lính quính nên cột lại rồi khi kéo lên cũng...lộn hehe. Đúng là lộn...cả làng.
phanbatho wrote on Oct 5
ặc ặc!
tranminhdang wrote on Oct 5
Tại cờ "made in china"- hàng "chất lượng cao " nên dị đó anh:-)
afterinfo wrote on Oct 5
các usa nhận tất cả chúng ta - không bao giờ tin tưởng vào govenment usa - nó đơn giản như rằng ..

nhà trắng - cần được tái đặt tên Blood nhà

tất cả tốt nhất - B u g s

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009

Cả lớp mê cô giáo

hongdwc wrote on Oct 5
CÁi này xem lâu rồi mà vẫn còn cảm thấy kinh dị
anhoiemkhocne wrote on Oct 5
thây gớm thiệt!
ly7777 wrote on Oct 5
ak, chạy.........
kimhoan55 wrote on Oct 5
Đang buồn muốn khóc mà anh làm em té ghế rồi nè trời.
linhsesame wrote on Oct 5
Trời ơi, đúng là chết thiệt rồi, nổi da gà hết trơn anh ơi.
nguoiphobien09 wrote on Oct 5
Kinh thế
haphan52 wrote on Oct 5
Cái H. này, tìm ở đâu ra vậy hông biết?
ngocyen054 wrote on Oct 7
Ghê quá anh Hoàng ơi. Anh làm mất hình ảnh đẹp của phụ nữ hết.