Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

CHUYỆN CỔ TÍCH MULTIPLY


(Chú ý : Chuyện cổ tích Multi bằng hình,hình chỉ có tính cách minh họa, được lấy ở trên net, không xúc phạm hay hàm ý rì cả, ai hiểu sai ráng chịu )

Ngày xưa, có một ông vua sinh được người con gái tên là Mỵ Nương..KTD01

Nàng hay ngồi nhìn trong nắng xa xăm buồn

02

Nàng rất xinh đẹp, yêu kiều...

04

Nàng sống "cấm cung" trong một tiệm .....bún07

Và hay chuyện trò cùng lũ khỉ ...

08

Lúc buồn nàng cưỡi ...chim đi dạo..


09

Đôi khi nàng được vua cha và mẫu hậu cho đi vi hành ...(nhìn rất hạnh phúc hehhehehe)


05

Nhưng đôi khi nàng thấy đau đầu (Có thể do uống nhiều bia)
Nàng mong được thoát khỏi cuộc sống gò bó và nàng cầu cứu đến các bà tiên bạn nàng.




12

Bà tiên Biển Cả chỉ nàng vượt núi đồi ra đại dương ...



13

Còn bà tiên Buổi Chiều nhắc nàng hãy nhớ đến hai trái ..... măng cụt đầy phép màu ...


15

Nàng mơ có ngày sẽ dùng hai trái măng cụt theo hướng biển thẳng tiến (dù nàng ....kém tắm lắm .. không dám xuống nước)

16

Nàng mong được gặp gỡ các vị thần tiên bạn nàng ,để mong các vị ấy giúp đỡ .Vì nàng đã " vĩnh viễn chia tay người yêu dấu.hic.hic... Ai có chàng nào ngon cơm dzới thiệu dùm...hehee"
Nàng muốn gặp một chàng trai


17

Sexy như vầy...

19

Hay dam dang như vầy ....

Chuyện còn dài, muốn biết công chúa có kím được ý trung nhân không và đó là ai, xin xem hồi sau sẽ rõ, bảo đảm hồi hộp , lâm ly, bi đát ...


25 CommentsChronological   Reverse   Threaded
vphu0ng wrote on Jul 16
Hết chịu nổi hai ông già này . Măc cười mà hổng dám cười lớn , sợ bị xếp la .
4eyeblog wrote on Jul 16
ui ui
nguoiphobien09 wrote on Jul 16
Tài giỏi thế mà lại không làm nổi 1 ẻn - Đi copy của bác GG. He He
thuytien56 wrote on Jul 16
Chuyện cổ tích năm 2009 thú vị lắm,nhưng coi chừng nàng đang nổi giận kìa,nàng làm cho mưa to và nước dâng lên là bác đờn chịu trách nhiệm đó,hehe!
thuytien56 wrote on Jul 16
Nhà anh đờn hôm nay có cái màu gì là lạ,dễ thương ghê ta...
laodochanh wrote on Jul 16
He he he...
gioheomay wrote on Jul 16
Anh đứng về phe ai dị ? Bên nào thì anh cũng phải thận trọng đó !hà hà
hoangguitar wrote on Jul 16
Anh khách quan thôi. Sự thật lịch sử cần được tôn trọng
Comment deleted at the request of the author.
trangluong wrote on Jul 16
Free Image Hosting Funny Pictures Photo Sharing
há há bên nào em cũng thấy hay !
Em đi bán vũ khí cho cả hai bên ,

Lẳng lặng mà nghe cổ tích tiên
Tiên cô, Hoàng Tử ở hai bên
Phen này em quyết đi buôn súng
Vừa bán vừa cho cũng lắm tiền

ha hahaha
langyen wrote on Jul 16
Có ai ngắt nhéo cái dò của công chúa sao nó đỏ như tôm luộc dzị ?
khucthuydu09 wrote on Jul 16
oe..oe..oe...Vua cha hợp tác dzới gian thần chọc ghẹo công chúa...híc..híc..dìa méc mẫu hậu tối nay cho vua cha ngủ ngòai sân..hức..hức..cry Pictures, Images and Photos
lienhoa2009 wrote on Jul 16
Vua cha và mẫu hậu có nàng công chúa xinh thế nên nhìn vua cha và mẫu hậu cười tươi chưa kìa. Chắc chắn nàng công chúa sẽ tìm được một chàng như ý muốn. Hi hi.
ngocyen054 wrote on Jul 16
Cha cú mà đẻ con tiên.
ly7777 wrote on Jul 17
hahahahahhaha
dandennuocviet wrote on Jul 17
Coi bộ chưa phân thắng bại được à nhen.. hai bên zũ khí đều sắc bén cả!

KDT chắc phải đi kiếm wàn tử Cóc dzìa hột trợ tinh thừn thui!
gaanmay wrote on Jul 17
Chúng tôi tuyên bố ủng hộ người lạ và người hổng lạ. Cực lực phản đối những ai dùng diễn tiến hòa bình chia rẽ khối đại đoàn kết của chúng ta. Chúng tôi kêu gọi các bên liên quan kềm chế trong khi cười để thắt chặt tình anh em hữu nghị. :)
Ăn Mày phát biểu giống Lê Dũng không ta? :D
hle09 wrote on Jul 17
Câu chuyện hay đó, nàng này đáng được một tấm người yêu tốt để yêu thương săn sóc.
kimhoan55 wrote on Jul 17
Vua cha tìm đâu ra Trương Chi đây? Xem bộ hồi hai hấp dẫn nhiều à nha ! Em xin ,
Bó gối ngồi nghe cổ tích nè
Mau mau anh hỡi để em "phe"
Quạt tiên phe phẩy cho một phát
Anh nhảy lên trời em cũng " phe" ...
Pheeeee... anh luôn ! Tới lẹ bác tài ơi ! Khặc...khặc...
nguhanhsonn wrote on Jul 17
Từ GG, đến KTD... rùi tới đây. Hihihi!!!
hothu wrote on Jul 17
hihi...dzễ thương,,,vua cha, mẫu hậu & cả công chúa.... hihi.... saigon lúnliến
lotushouse wrote on Jul 17
Cha cú mà đẻ con tiên.
hahahahahaha
Comment deleted at the request of the author.
uyenvan wrote on Jul 18
Cổ tích tuyệt vời !
Mượn chuyện ngỏ lời
Hay quá ai ơi !
Nói thiệt như chơi ! hị hị
jessica1872006 wrote on Jul 20
Bác trọc C KTD quá mà Cháu chưa thấy C ấy lên tiếng.Có khi nào C ấy nổi giận quá rồi ko Bác ơi!?

Cuộc họp huy hoàng

(Trích tường thuật cuộc họp của Ban lãnh đạo mở rộng Đài truyền hình TLLC- Tức Tào Lao Lá Cải, do Má Thằng An ghi lại)

Phó giám đốc phụ trách nội dung mở đầu cuộc họp bằng một bài đánh giá các chương trình của Đài thời gian qua. Phải nói là những chương trình chiếu phim của Đài ta là nổi bật nhất khu vực, Phó Nội Dung sung sướng hể hả, nguồn phim ta khai thác được làm mấy đài bạn quá sức thèm muốn. Cụ thể là phim lúc 6 giờ chúng ta có "Ly dị ở Bắc Kinh", 9giờ là "Võ lâm giành ghế", trong khi đó “Thuở dậy thì của Võ Tắc Thiên” đang gay cấn lúc 12giờ, riêng chiều tối đài ta cũng quá phong phú, 15giờ là “Người tình thứ mười tám của Tần Thỉ Hoàng”, 17giờ không ai bỏ qua phim “Vụ án quần áo Quảng Châu”, 21giờ nhân dân đang sục sôi chờ từng tập tiếp theo của bộ phim “Vua Càn Long và con rơi”… Nhìn chung là Đài chúng ta đã đạt được chỉ tiêu phủ sóng phim Trung Quốc đến nhà nhà người người…

Đồng chí giám đốc gật gù, sực nhớ ra chuyện ấm ức ông suýt rơi nước mắt:

- Chúng ta làm vầy là quá tốt rồi, vậy mà hôm trước trong cuộc họp với trên, tôi bị phê bình phủ đầu vụ ở một vài trường học, thầy giáo hỏi học trò ai đốt sách chôn nho, tụi nhỏ trả lời chắc là nông dân ở Ninh Thuận bắt con em bỏ học để đi đào đất… trồng nho. Rõ ràng học sinh tỉnh ta không thông thuộc lịch sử Trung Quốc là năng lực của chúng quá kém, vậy mà xảy ra chuyện là đài ta lãnh đủ.

- Dạ phải đó anh, anh Phó Tổ chức Hành chánh tiếp lời, hôm qua báo lại khui ra vụ mới, một học sinh lớp Bảy không biết từ tiểu nhị là gì, nó suy luận, tiểu là nhỏ, nhị là hai, tiểu nhị chắc là tên cúng cơm của đồng chí Hai Nhỏ chủ tịch.

Không khí cuộc họp bỗng sục sôi lên, đúng là tức mình không chịu được. Anh Phó Nội Dung đau đáu, “Làm sao học sinh lớp bảy mà không biết ai đốt sách chôn nho, chúng ta chiếu phim về Tần Thỉ Hoàng ít nhất là năm lần trong hai năm qua rồi. Sau khi báo chí la rùm vụ tụi học sinh hẫng kiến thức Trung Quốc nghiêm trọng, Đài mình đang chiếu thêm một phim về cha nội Hoàng này nữa, nhưng phim vòng vo chuyện tình cảm quá, thành ra chuyện nho sách cũng không khai thác sâu, đề nghị trưởng phòng văn nghệ để ý nguồn phim cho kỹ.

Chị Văn Nghệ nảy giờ ngồi buồn xo, chị nói xảy ra chuyện chị cũng đâu có vui vẻ gì, trẻ Việt Nam mà không rành văn hóa, lịch sử Trung Quốc chị cũng có một phần trách nhiệm, nhưng rõ ràng chuyện này nằm ngoài khả năng của chị. Bởi nếu cắt phần cải lương đi chắc chắn bị mấy bà già nông thôn gởi thơ phản đối, mà tuần chỉ có một tuồng chớ mấy, riêng giờ Hột Xoàn Phim Việt nếu chiếu phim Trung Quốc luôn thì sẽ bị mấy ông già về hưu xách mé, “tưởng đâu đang sống ở Trung Quốc…”

Trúng ý, Giám đốc vỗ bàn cái bộp, phẩn uất :

- Bởi vậy, ta nói mấy ông già này cũng rảnh, can thiệp vào công chuyện nội bộ của Đài mình không ít, nghe phong phanh còn gởi thơ ký tên tập thể lên Trung ương, phản đối Đài mình bán sóng cho Trung Quốc bạn bè. Ấy, nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn ý kiến giải trình rồi đây nè, trong năm phim ta chiếu mỗi ngày, có hai phim của Đài Loan, một phim của Hương Cảng, mấy ông già không hiểu, cứ chụp mũ hoài. Thiệt, tôi hết ham ngồi ở cái ghế lúc nào cũng bị người ta đổ nước sôi.

Cuộc họp lắng đi trong nỗi xót xa khi mà tấm lòng của những tâm huyết không được bạn xem đài hiểu thấu. Anh Phó Kỹ thuật tối qua nhậu xỉn quá, tới giờ chưa tỉnh, nấc cục :

- Phải bên Trung Quốc có cải lương, mình đem về phát luôn cho tiện cả đôi bề.

- Ý này không tệ, đề nghị Phòng văn nghệ lưu ý tìm hiểu. Còn nữa, giờ Hột xoàn phim Việt khán giả không mặn mà lắm, sao không lồng tiếng Trung Quốc cho phim, rồi ta sẽ… thuyết minh, cho hấp dẫn, mới mẻ.

- Dạ thưa mấy anh, Chị chủ tịch công đoàn dường như không tự tin với ý nghĩ của mình, nên hơi rụt rè, mà chị lúc nào cũng rụt rè, chức nghe lớn chớ quyền hành cũng dạng tép riu, giờ có thay phim Trung Quốc vào giờ Hột Xòan thì cũng chẳng tới đâu, sao mình không mở thêm kênh…

Trời ơi, ý này táo bạo à nghen, cả cuộc họp nóng sực, ai đó kêu lên, rất hay, sáng kiến vàng chớ hong phải chơi. Chị Công đoàn bẽn lẽn :

- Em nghĩ ra vụ này cũng vì đời sống của cán bộ nhân viên đài mình thôi, mở thêm kênh, chiếu phim Trung Quốc cho để bồi dưỡng kiến thức cho các tầng lớp nhân dân, chúng ta lấy quảng cáo. Thời trước quảng cáo lẩn quẩn với kinh nguyệt không đều, bổ thận tráng dương nhưng giờ khác rồi, chị Công Đoàn bỗng chuyển giọng như thể ma nhập vậy, “bạn hãy soạn tin MTCT (muốn tình có tình) dấu cách tên bạn gởi tới tổng đài Bẫy Bẫy Bẫy Bẫy để tải về clip hì hụi hì hụi của ngôi sao gợi cảm Tràng Giang Đại Hải”, “Nhắn tin về tổng đài Con Lừa để tham gia chương trình “Hàng thì sang giá rẻ như khoai lang”, “Bàn tay bạn có mấy ngón ? hãy gởi về câu trả lời tới tổng đài Bẫy Hoài Cũng Dính, đừng quên dự đoán có bao nhiêu người tham gia cùng bạn nhé”…

Công Đoàn hụt hơi, dừng lại thở, thấy mọi người đang thộn ra nhìn mình, chị ngượng ngùng, dạ, tại coi đài mình riết rồi em thuộc lòng, có bữa còn nói mê luôn vậy đó. Nhưng việc chị lên đồng không làm ai phật lòng hết, bởi ý tưởng thêm kênh của chị được hoan nghênh nhiệt liệt. Cũng có vài ý kiến quan ngại không đủ chương trình để phát, nhưng bàn ra thì mọi chuyện coi như ổn, tạm tính cứ 10 phút phim thì rao soạn tin dấu cách gửi bẫy này bẫy nọ 5 phút, lo gì Đài cạn sóng.

Giám đốc phấn khởi kết luận, chúng ta nhất trí phương án này, chỉ có thêm kênh thì phim Trung Quốc mới được phát huy hơn, người Việt sẽ am hiểu sâu sắc lịch sử đất nước con người Trung Quốc hơn, đài chúng ta sẽ có nhiều quảng cáo hơn nữa, đóng góp vào ngân sách nhà nước nhiều hơn, mà anh em ta cũng có cơ hội lách qua lách lại kiếm đồng ra đồng vào.

Mọi người vỗ tay hoan hỷ, ít có cuộc họp nào không phong bì mà vui như cuộc họp này. Như thể nó vừa mở ra một chân trời tươi sáng. Kakaka

Ngọc Tư

Một thuật ngữ mới

Ta đã có thuật ngữ UFO ( Unidentified Flying Objects ) để chỉ những vật thể bay không xác định được nguồn gốc mà dân ta quen gọi là đĩa bay ( flying saucers ). Nay các nhà báo Việt nam phát minh ra một thuật ngữ mới UCO ( Unindentified Cruising Objects ), nôm na goi là " tàu lạ "

Đặc điểm của những tàu lạ này là :
- chỉ xuất hiện ở vùng biển Việt nam
- thường đâm vào các tàu cá Việt nam rồi bỏ chạy

Nay thông báo để bổ sung vào bách khoa tàn thư

P/S : Cứ đà này ít hôm nữa ta sẽ lại nghe trên Tây nguyên có "quân lạ", "súng lạ", "thành phố lạ"....

Bổ sung thêm vì có cô việt kiều không hiểu tàu lạ là kí rì

Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Biển Đông, đột nhiên bị “tầu lạ” đâm phải. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh cùng nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm doạ có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.
10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.
Với người Đức, tôi nói: “Đây là quân lệnh, anh phải nhảy!”.
Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.
Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.
Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.
Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”
Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng…”.
Với anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.
Còn lại với người Việt nam thì tôi bảo: “Này anh, tàu Ngư chính của Trung quốc đang tiến lại bắt giam đòi tiền chuộc kìa …”

Sám hối ???

Nói với nhà văn quá cố



Tôi có điều may mắn

Là sau ngày các anh ra đi

Còn đọc được đôi ba quyển mới các anh chưa đọc

Vui với trận bóng đưa Việt Nam vào vô địch

Chăm chú theo dõi cuộc bầu cử tận nước Mỹ xa xôi

Nhận ra nhiều người già đi quá nhanh sau ngày vắng mặt



Tôi còn có thể đi bộ một mình trên phố dài

Từ hiệu sách đến quầy bán thức ăn cảnh

Để hỏi thăm về chữ nghĩa, cách cá đẻ trứng, đôi khi chỉ số thị trường chứng khoán (cái mà tôi mù tịt)

Và yên lòng mình chưa thua thiệt

Ngày cuối năm buồn tẻ

Tôi may mắn hơn các anh

Còn gặm được khúc xương chớm mùi hóa thạch

Trên những bản tin kinh tế ngọt ngào

Của đủ loại báo, đài, internet



Tôi nói thầm

Giá như các anh sống lại

Ngồi vào bàn viết, bên tôi

Chắc các anh sẽ nheo mắt cười

Tha thứ cho chúng tôi đã sống dai đến vậy

Xả rác ở các nhà xuất bản nhiều đến vậy

Mà được gì cho cuộc sống hôm nay?

Còn tôi

Trong cơn mưa lạnh cuối năm như vãi cát vào mặt

Cúi xuống tờ giấy trắng trơ như cánh đồng sau vụ gặt

Nhớ đến những thợ cày lực lưỡng đã đi xa

Lòng quặn đau rằng đất không thể ở không

Giấy phải làm ra chữ

Kẻ đến sau lại phải vun trồng

Cho đến chết với từng hạt, từng hạt…



Nguyễn Khoa Điềm ( nhà thơ, nguyên Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin , nguyên Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương )

Đọc lại Hịch tướng sĩ của Trần quốc Tuấn

Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Ðế; Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho cho Chiêu Vương; Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước. Kính Ðức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung; Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?

Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói: Vương Công Kiên là người thế nào? Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà đem thành Ðiếu Ngư nhỏ tày cái đấu đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu! Cốt Ðãi Ngột Lang là người thế nào? Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần, khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt!

Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Trộm nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Ði thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?

Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ làm nguy; nên lấy điều kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.

Vì sao vậy? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa?

Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.”


12 Comments
vphu0ng wrote on Jul 16
Hồi nhỏ em thích bài hịch lắm này . Tự nhiên sau này không thích đoạn mở đầu nữa . Kỷ Tín , Do Nhương , Dự Nhượng , Kính Đức ( cái ông này nhiều người biết qua tên Uất Trì Cung ) ... toàn là dân Tàu không à . Khoảng 5 năm nay sao tự nhiên em nghĩ ra là đoạn đầu bài hịch mình lược bỏ bớt đi .
Ngày xưa đi học , em thuộc lòng bài hịch này đó Bác Hoàng . Hôm nay vào nhà Bác đọc lại , em không đi ăn trưa cũng thấy no . Tự nhiên hãnh diện mình là người Việt nam với lịch sử oai hùng của ông cha ta . Hôm nào Bác Hoàng post thêm Bình Ngô Đại Cáo cho đủ bộ nha Bác Hoàng .

vphu0ng wrote on Jul 16
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Trộm nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

Đoạn này , đáng để con dân nước Việt suy gẫm lắm .
giaogia wrote on Jul 16
Ngày xưa giặc đòi vàng bạc, sừng tê, ngọc trai nên dễ đánh ...
Ngày nay giặc mang 150 triệu USD cho lãnh đạo nên khó đánh quá hehehhe
bachduong761 wrote on Jul 16
Anh giáo già được cái nói phải HIHI
saigonbynight2002 wrote on Jul 16
Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm
nhocquay2009 wrote on Jul 16
Bài này nghe quen quá ....hình như ttvn .......
lienhoa2009 wrote on Jul 16
bài hịch đầy nhiệt huyết anh Hoàng ha. Em thích bài này lắm.
thugiangl wrote on Jul 16
Hồi đi học em thuộc lòng bài hịch này đó.
uyenvan wrote on Jul 17
Sao lại đọc Hịch tướng sĩ giờ này ? ý đồ gì đây?
hoangguitar wrote on Jul 17
Rảnh thì đọc lại chơi thôi.
thunhan wrote on Jul 18
Ừ, đọc lại Hịch Tướng sĩ , mơ thời cả dân tộc thấm đẫm hào khí Đông A quá!
danaumatsang wrote on Jul 28
Bao năm rồi, trải qua bao biến cố thăng trầm mà giờ đọc lại vẫn thấy máu sôi sục trong người.

Người Mỹ dạy Cô bé Lọ Lem như thế nào



Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?

HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ.

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?




Tất cả học sinh vỗ tay reo hò.



17 CommentsChronological   Reverse   Threaded
trucngth wrote on Jul 16
Anh Hoàng vừa đi dự giờ về đó à ?????
hoangguitar wrote on Jul 16
Nhỏ này hỏi móc họng ghê.
trucngth wrote on Jul 16
vậy là em hỏi bù - trớt à ? So - ri thầy Hoàng nha !!!!
lienhoa2009 wrote on Jul 16
Anh mới đi dự giờ văn bên Mỹ về chứ còn gì nữa. Hi hi. Họ dạy sinh động anh nhỉ, không như mình, thuyết giảng về tác phẩm nhiều quá.
hoangguitar wrote on Jul 16
Em đọc tham khảo thôi đừng có bắt chước, cháy giáo án không ai cứu được đâu
lienhoa2009 wrote on Jul 16
He he. Cũng cần bắt chước chút ít chứ anh. Vì phần liên hệ thực tế và tập cho HS kĩ năng sống qua câu chuyện như vậy hay quá mà.
ly7777 wrote on Jul 16
Dạ, em đã hỉu ý nghĩa của câu chuyện Cô Bé Lo Lem. Còn chuyện Tấm Cám thì có phải là "Phải trừng trị mẹ con nhà Cám thích đáng không ạ, chẳng hạn như lột da làm mắm, chặt ra từng khúc bỏ vào hủ,...".
hoangguitar wrote on Jul 16
Em nói làm anh tự dưng ...thèm ăn thịt luộc chấm mắm quá
gioheomay wrote on Jul 16
Anh thấy chưa , em luôn ray rứt với chuyện dạy người trong GD của mình đấy . Chúng ta dùng chữ "phải" quá nhiều, chúng ta nghĩ hộ học sinh quá nhiều , chúng ta giáo điều quá nhiều , chúng chưa dạy người , chúng ta chỉ nhồi chữ. Chúng ta không thắp lửa mà chỉ nhét đầy một cái thùng đang rỗng .Em lại thích viết một điều gì đó luôn làm mình đau đáu . Có nên không ta . Cám ơn anh về câu chuyện em đã được đọc rồi nhưng quên mất
lamkhanhlam wrote on Jul 16
hết bịn sao xổ new entries liên tục dị anh trai? em đang kết cí entry này nè. Mai sáng em qua còm. Nãy giờ em chọc ghẹo chị Gió và anh ầm ầm bên bển kìa.
hoangguitar wrote on Jul 16
Thấy roài. Chọc vừa thôi. Chi Gió có tính cả thẹn đấy.
giaogia wrote on Jul 16
Cái tiến bộ của một nền giáo dục là học thấy được cái sai, không ngại sai, và chấp nhận sai ....
Giáo dục của VN thì ngược lại ...
khucthuydu09 wrote on Jul 16
ẹc..ẹc..chị Gió có tính cả thẹn, còn anh có tính mắc cỡ chớ gì ?
phải dzậy hong dạ thưa thầy ? heheee
vphu0ng wrote on Jul 16
Đọc bài này , nhớ hồi mấy đứa con còn đi học lớp 7 lớp 8 gì đó , thấy tụi nó học mà mình muốn học theo . Lúc tụi nó đóng vở kịch này , ngồi xem thấy học trò bên này tự do sáng tạo nhiều lắm .
cohuynh wrote on Jul 16
Hay!
bachduong761 wrote on Jul 16
clap...clap....
thugiangl wrote on Jul 16
Nhẹ nhàng, sôi nổi, sâu sắc và khơi gợi tư duy của trẻ. Cám ơn anh Hoàng nhé! Thi thoảng anh lại đi dự giờ rồi chia sẻ để đồng nghiệp có cơ hội học hỏi thêm anh nhé