Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Những điều được nói ra sau khi chết ( 2 )



7.
  Bất cứ nhà nước nào lấy học thuyết xã hội hoặc tôn giáo thay cho hiến pháp thì trước sau sẽ chuyển đổi thành nhà nước chuyên chế. Vì trong hàng triệu công dân sẽ có nhiều nhóm người không cùng lòng tin, không cùng tín ngưỡng với nhà cầm quyền. Họ trở thành những cộng đồng đáng ngờ, sẽ bị phân biệt đối xử, trước hết là mất quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do xuất bản. Đó là nói về tầng lớp trí thức. Còn những người làm các nghề khác, chả dính dáng gì đến sách vở cũng sẽ cảm thấy bị tước đoạt nhiều quyền tự do, như quyền tự do lựa chọn cách sống của riêng mình chẳng hạn. Đã độc quyền về tư tưởng tất nhiên sẽ độc quyền cả về cách sống, vì mỗi học thuyết đều có phần đạo lý của nó, nó cần tiêu chuẩn làm người đã được lý tưởng hoá của nó để làm khuôn mẫu cho tu sĩ và tín đồ. Tôi có một bà cô sống ở Hà Nội suốt thời Pháp tạm chiếm, là dân cũ của Hà Nội, sau này giải phóng được một năm, bà than thở với tôi, nghĩ rằng sống với cách mạng thì dễ mà hoá ra rất khó. Bà bảo chính phủ gì việc lớn không lo toàn lo việc vặt, từ cách ăn mặc, cách yêu đương, cách nuôi dạy con cái là những việc người dân tự biết cách lo, tự biết cách học, lo không nổi thì đã có dư luận xã hội lo giùm, từ cổ tới nay vẫn thế mà. Lại nói về những tín đồ trung thành của chủ nghĩa Mác, những chiến sỹ theo cách mạng từ thuở mới lập nước là đám văn nghệ sỹ chúng tôi cũng “ sống không dễ ” trong sự viết lách. Viết đúng luật lệ thì chỉ có hai chủ đề : căm thù và hy sinh. Cũng chỉ có ba loại người được tôn vinh : công, nông, binh. Cái thế giới mênh mông, nhiều màu sắc ngày một thu hẹp và chỉ có hai màu : đỏ là quân ta, đen là quân địch. Văn chương cách mạng thoạt đầu cũng lạ so với văn chương thời trước nên được bạn đọc trẻ hoan nghênh. Nhưng cứ phải đọc mãi một vài đề tài quen thuộc, một vài loại người quen thuộc và những tâm trạng rất quen thuộc ngay những bạn đọc trung thành cũng phải chán. Chính chúng tôi cũng tự chán mình. Tài đã kém lại bị bó chặt từ đầu tới chân, xoay tới xoay lui cũng chỉ có một vòng quay, ú ớ một cách nói, càng viết càng nhảm cũng là phải. Một nền văn nghệ phải phục vụ chính trị (mà chính trị thì sớm nắng chiều mưa) là đã mất một nửa tự do rồi, lại phải phục chính trị theo nghĩa các chủ trương, chính sách của từng thời kỳ thì còn gì là tự do nữa. Ấy là chưa nói mỗi cấp cầm quyền lại có những yêu cầu riêng, những cách đối xử riêng, lúc nhu lúc cương, cái thằng nghệ sĩ chả còn biết lối nào mà lần. Văn chương đã đến nông nỗi ấy mà vẫn có giải thưởng quốc gia, nhưng những tác phẩm được giải thưởng Lenin, Stalin liệu có còn cuốn nào được người Nga hôm nay muốn đọc lại. Tôi cũng được giải thưởng văn chương cao nhất cấp quốc gia, nhưng tôi biết chỉ mươi năm nữa, thời thế đổi thay chắc chả còn ai nhớ tới mình nữa. Tôi là nhà văn của một thời, thời hết thì văn phải chết, tuyển tập, toàn tập thành giấy lộn cho con cháu bán cân. Buồn nhỉ ? Nghĩ lại cũng chả có gì phải buồn, con người vốn sống trong những chiều kích hữu hạn lại mơ tưởng những gì do con người làm ra sẽ thuộc về vĩnh viễn, có hoạ rồ ! Tất nhiên vẫn có nhiều công trình của trí tuệ thuộc về cõi bất tử nhưng là của các thiên tài. Với bộ não con sâu cái kiến, ngước nhìn những cái đầu khổng lồ ấy làm gì cho thêm buồn ra. Hãy viết những gì trong cái tầm nhìn tầm nghĩ của con sâu cái kiến vậy. Một cách nghĩ thiếu “ tự hào dân tộc ” nhưng chắc chắn là một cách nghĩ đúng. Đã từng có những quốc gia từng nghĩ từng viết rất tự hào, rất kiêu hãnh rằng dân tộc họ đã sải bước trước nhân loại cả trăm năm, sắp chạm tay vào cánh cửa thiên đàng rồi ! Mà rồi sao nhỉ ? Là như mỗi chúng ta đều đã được chứng kiến trong suốt mấy chục năm nay đấy !
8.
Nhà văn Dư Hoa [Yu Hua, 余华, chú thích của DĐ], một cây bút đang nổi của văn đàn Trung Quốc, trong lời cuối sách của tiểu thuyết Huynh đệ (Nhà xuất bản Công an Nhân dân, 2006), ông có viết đại ý, trong lịch sử thế giới từ thời Trung Cổ đến thời hiện đại phải trải qua 400 năm. Còn ở Trung Quốc từ thời cách mạng văn hoá, cả đất nước chìm sâu trong bóng đêm trung cổ với thời bấy giờ với bao nhiên thay đổi đến chóng mặt để đất nước Trung Hoa nhanh chóng bước vào đội ngũ các đại gia của G8. Cái khoảng cách vời vợi giữa hai thời đại ấy đã được rút gọn trong có 40 năm. Rằng hay thì thật là hay nếu chỉ nhìn vào toàn cục, vào cả dân tộc. Nhưng nếu nhìn vào từng cá nhân, những cá nhân không được chuẩn bị từ căn cơ trong lịch sử, trong văn hoá, trong truyền thống và nhất là trong nhân cách làm người thì cái rút gọn trong mỗi cá nhân sẽ dẫn tới đâu ? Theo ý tôi (N. K.) là các cá nhân ấy sẽ rất dễ bị GÃY khi gặp phải sóng to gió lớn. Vì cái lõi của nó chưa đủ cứng, chưa đủ bền, chưa đủ những tố chất về di truyền, về giáo dục (rất cần có thời gian) để ứng phó hữu hiệu với những thay đổi quá nhanh của môi trường sống. Các nhà cách mạng thường chỉ nghĩ tới mục tiêu và những con đường ngắn nhất nhanh nhất để đạt được mục tiêu, bất chấp các công dân của họ bằng lòng hay không bằng lòng. Và họ lại tin một cách ngây thơ, một cách tệ hại rằng cứ ép là được, cứ đẩy tới bằng các phong trào cách mạng của quần chúng là được, trước lạ sau sẽ quen dần. Nhưng các cá nhân cũng là lòng người không thuận thì mọi chủ trương dẫu hay đến mấy sớm muộn cũng bị đào thải, chả để lại một dấu vết tích cực nào. Và càng lạ hơn là những tổ chức kinh tế được xem là lạc hậu, là phản động của một thời vẫn có muôn vàn cơ hội để tái sinh và xem ra còn tồn tại rất lâu dài.
Trong những năm 90 của thế kỷ 20 nhiều vị lão thành cách mạng Việt Nam lấy làm kinh ngạc và đau đớn trước sự tiêu vong quá nhanh của một siêu cường mà chân móng của nó đã ăn sâu trong mảnh đất Nga non một thế kỷ. Thật ra toà lâu đài kiểu mẫu của tương lai ấy không hề có chân móng. Nó được xây trên cát. Mọi thay đổi lớn đều dựa vào phong trào quần chúng được hình thành, được vận động chỉ bằng có tuyên truyền chứ không từ nguồn lực tự thân. Tất cả đều phải ép buộc, đều phải dàn dựng, và phải có các diễn viên chuyên nghiệp trình diễn theo một kịch bản độc nhất. Có hai nhà văn lớn của Châu Âu đều được mời xem màn diễn về một xã hội lý tưởng do người cộng sản lãnh đạo. Ông Romain Rolland thì khen không hết lời, còn ông André Gide thì chê từ đầu đến cuối. Vì một ông chỉ nhìn có cái mặt tiền, cái tổng thể, đến đâu cũng thấy dân chúng ca hát, nhảy múa và vẫy cờ, vẫy hoa. Còn một ông lại chỉ quan sát cái sân sau của chế độ và thân phận của nhiều cá nhân ông có dịp tiếp xúc. Đám đông thường cho ta cái cảm giác sai vì họ không thể giữ được tính độc lập trong tình cảm và phán xét. Còn cá nhân thì cái thân phận riêng tư của họ bao giờ cũng thuộc về nhân loại hôm nay và mai sau.
Một xã hội mà công dân không được quyền sống thật, nói thật, nhà văn cũng không được quyền bộc bạch tâm sự riêng tư của mình trên trang giấy là một xã hội không có chân móng. Các quốc gia cùng sống với nhau trong một liên bang, gọi nhau là anh em là đồng chí, nhìn ngoài thấy họ sống cũng yên ấm vui vẻ. Vậy mà khi họ chia tay nhau cũng dửng dưng. Và ngay lập tức họ nhận ra nhiều mối lợi trên đất nước mình đã bị người anh em ruột thịt chia sẻ trong một cuộc đổi chác không công bằng. Thế là bắt đầu những cuộc tranh chấp các đường biên giới, đã có lúc phải dùng đến xe tăng, đại bác để nói chuyện. Rồi tranh chấp đường ống dẫn dầu và các mỏ dầu, các căn cứ quân sự và các vùng biển có hạm đội. Khi Mỹ và NATO muốn đặt căn cứ quân sự trên đất nước họ, nhân danh chống khủng bố họ gật đầu liền đâu biết Mỹ là đối thủ của nước Nga anh em. Yêu Mỹ là tất nhiên vì Mỹ sẽ rót tiền vào những cái két rỗng của họ. Ghét Nga cũng là lẽ đương nhiên vì xưa kia anh bắt nạt tôi, lấn át tôi, xem tôi như chư hầu, như thuộc địa, bây giờ chính là lúc tôi có quyền trả thù. Lúc giận nhau thì nghĩ nông cạn thế, còn bình tĩnh lại thì giữa các nước cộng hoà trong liên bang Xô Viết (cũ) vẫn có sự ràng buộc tự nhiên và máu thịt trong lịch sử vì họ đã là người một nhà non một thế kỷ, đã cùng nhau sống chết chống hiểm hoạ phát xít để bảo vệ sự tồn tại của Liên bang cũng như của các nước cộng hoà. Lại đã cùng nhau sinh con đẻ cái, đã pha trộn ngôn ngữ, văn hoá và kỷ niệm. Bây giờ mỗi quốc gia vừa được trở lại là chính mình, vừa có phần đóng góp thêm của các nền văn hoá lân cận, bạn bè, giàu có hơn trước, văn minh hơn trước. Rồi họ cũng sẽ sống với nhau như một cồng đồng của khu vực, nhưng lần này là tự nguyện, là do họ tự chọn một hình thức liên minh bình đẳng, dân chủ và hoàn toàn tự do. Bất cứ một thiết chế xã hội nào nhắm tới dân chủ và tự do, xây một xã hội mở, một liên minh mở sẽ có may mắn tồn tại được lâu dài với sự đồng thuận của mọi người và sự hài lòng của mỗi cá nhân.
9.
Gần đây tôi có được đọc hai cuốn sách hay. Một cuốn là Bàn về tự do của John Stuart Mill, một triết gia người Anh viết từ năm 1859, cách ta một thế kỷ rưỡi. Một cuốn là Tư duy tự do của Phan Huy Đường, một nhà nghiên cứu học thuyết Mác có tên tuổi ở Pháp viết vừa mới đây. Khoảng mươi năm nay tôi đọc tiểu thuyết không vào, cả của ta, của Tàu lẫn Tây, cả sách mới dịch, mới xuất bản, cả sách của các đại gia của những thế kỷ trước. Năm còn trẻ đọc thấy hay, bây giờ già rồi nhìn trang sách cứ dửng dưng vì nó không chịu ăn nhập vào những trải nghiệm cá nhân của tôi, không mở ra trong tôi một cách tiếp cận mới với hiện thực, không làm bùng cháy một điều gì đang còn ẩn sâu trong đáy tiềm thức khiến tôi phải choàng thức chợt nhận ra một vỉa sáng tạo mới vừa thoáng xuất hiện. Hai cuốn sách trên, một cuốn do bạn cho mượn, một cuốn tình cờ mua được ở nhà sách vì cái tên của một tác giả tôi vốn quan tâm. Tôi đọc say mê cả hai cuốn như thời trẻ được đọc một cuốn tiểu thuyết hay, tất nhiên là khó đọc hơn tiểu thuyết nhưng đã thích lại có trải nghiệm bản thân hướng dẫn, không hiểu được đầy đủ thì cũng hiểu được cái đại thể. Nhiều ý của bài viết này là được cảm hứng từ hai tác giả đó.
Năm tôi 60 tuổi, khi viết về một bà cô đã ngoài tám chục mà còn rất minh mẫn trong cách đối nhân xử thế, bà vẫn giữ được tính cách riêng mà không làm mất lòng một ai, từ con cháu trong nhà đến các mối quan hệ ngoài xã hội. Tôi đã viết nếu bà cụ được trời cho chứng sống đến trăm tuổi mà vẫn còn sáng suốt ắt hẳn bà sẽ biết mọi bí mật của then máy tạo hoá. Thật ra là tôi nói về tôi đấy, có hơi bốc đồng nhưng tôi tin là tôi sẽ biết được con người nhiều hơn nếu tôi được sống lâu hơn, không cần trăm tuổi, chỉ cần 90 là đủ, miễn là vẫn giữ được một cái đầu bén nhạy như bây giờ, sẵn sàng tiếp nhận mọi sự khác lạ như bây giờ, kể cả sự phủ định chính mình. Năm ấy tôi đã hiểu ra mọi sự rút gọn ở đời đều trái tự nhiên, đều dẫn đến thất bại. Các cuộc cách mạng xã hội ở nước ta trong suốt ba chục năm đều hỏng cả, đều phải làm lại từ đầu, tất nhiên là theo hướng khác, mà kết quả vẫn vừa chậm vừa dây dưa. Nguyên do là các nhà lãnh đạo muốn rút gọn những công việc của trăm năm thành chuyện chỉ làm trong mấy năm. Vì họ chưa hiểu đầy đủ con người Việt Nam trong cuộc sống đời thường, cái cuộc sống không có chiến tranh, không có cách mạng xen vô, cái cuộc sống trôi đi lặng lẽ của muôn đời. Nghĩ rằng người Việt Nam của hôm nay đã khác nhiều với người Việt Nam trước năm 1945 là một cách nghĩ rất thiển cận, tự gây cho mình nhiều ảo tưởng trong việc trù liệu những việc phải làm để kiến tạo một xã hội dân chủ và văn minh. Mọi phong trào thi đua chả có ích lợi gì trong những việc cần nhiều chăm sóc nhẫn nại, bền bỉ, bắt đầu từ các cá nhân chứ không phải từ các đám đông với những khẩu hiệu, cờ quạt, kèn trống, diễn văn và đáp từ, vỗ tay và tặng hoa. Đám đông không thể đứng mãi dưới nắng để nghe lãnh tụ diễn thuyết. Họ luôn mong đợi được giải tán để về nhà. Con người ở nhà vẫn cũ kỹ nhưng là người thật chứ không phải là sự nhập đồng chốc lát khi đứng trong đám đông. Tôi thật lòng yêu mến, ngưỡng mộ Fidel, một nhà yêu nước kiên cường, một nhân vật đã thuộc về lịch sử của Cuba. Ông là một trí thức lớn, bạn tâm giao của Marquez, nghe nói trong túi lúc nào cũng có một cuốn tiểu thuyết đang đọc dở. Bởi vậy tôi mới lấy làm lạ khi ông buộc dân chúng phải đứng hàng nửa ngày dưới nắng để nghe ông cao đàm khoát luận về đủ mọi vấn đề. Lúc cách mạng mới thành công nói dài thế vì người dân còn đang háo hức với cuộc sống mới và các ngôn từ cách mạng cũng rất mới. Như một cặp tình nhân đang yêu nhau, đang cần nhau, nói với nhau đủ thứ chuyện vớ vẩn nhưng chả ai thấy thời gian là dài. Còn đã thành vợ thành chồng thì chỉ cần nói ít thôi, chỉ nói những việc cần làm thôi, chứ cần gì những thuyết lý dông dài. Mao Trạch Đông cũng thế, ông là một nhà chính trị thông kim bác cổ, quanh nơi ông làm việc và cả nơi ông nghỉ ngơi sách đang đọc xếp từng chồng, nhưng xem ra cũng chả hiểu đồng bào ông bao nhiêu. Người dân ở đâu cũng thế, đều muốn có một cuộc sống bình yên, được tính việc cá nhân và gia đình trong một khoảng thời gian dài, một trăm năm chẳng hạn, không có những thay đổi lớn trong lối sống, trong công ăn việc làm, trong các giá trị, đặt biệt là giá trị của đồng tiền. Chứ cứ phải sống mãi từ năm này qua năm khác trong các phong trào cách mạng, lúc chống tả lúc chống hữu, những hội nghị toàn quốc và địa phương nối nhau không dứt, những hô hào la hét từ trong nhà ra ngoài đường như một lũ hoá rồ, các quan hệ xã hội và các giá trị thay đổi soành soạch thì còn biết đằng nào mà sống. Vả lại các cuộc cách mạng ấy chả đem lại bất cứ lợi lộc nào, cho bất cứ giai cấp nào. Chỉ có những mất mát thôi, người giàu thì mất cơ nghiệp được kiến tạo từ nhiều đời, người nghèo thì mất những chỗ dựa cạy, có thể mất cả công việc kiếm sống mỗi ngày để được làm chủ một cái rỗng không. Có thực mới vực được đạo, đã đói ăn thì ngay đến cái tư cách làm người cũng không thế có nói gì đến đạo. Thành thử cái chủ trương rất quyến rũ, rất “văn nghệ”, nhất là với giới tri thức, của chủ nghĩa Mác “cải tạo thế giới, cải tạo con người” hoá ra chuyện không đâu, nói cho vui, bây giờ người ta cũng hay nhắc đến để chế giễu một học thuyết xã hội chứa đầy những hoang tưởng.
10.
  Do không hiểu con người cá nhân, hoặc chỉ hiểu theo những phân tích máy móc, nông cạn của chủ nghĩa duy vật cơ giới của thế kỷ 19, nên các nước xã hội chủ nghĩa mới dám đặt ra những mục tiêu huênh hoang nhằm cải tạo con người trong vài thập kỷ nếu môi trường xã hội thay đổi. Nên mới gọi nhà văn là “ kỹ sư tâm hồn ” ! Văn chương do con người làm ra để trao tặng cho con người một cách tự do nhất, ít bị ép buộc nhất. Chỉ có văn chương mới tôn trọng mọi giá trị của cá nhân, tôn trọng mọi lựa chọn của cá nhân kể cả những thành kiến phi lý của họ. Họ có quyền yêu mình hoặc ghét mình , tôn vinh mình hoặc nguyền rủa mình, chả sao cả. Người viết cứ viết người ghét cứ ghét kể cả cái quyền ném sách vào lửa. Cái mục đích “ tải đạo ”, “ giáo dục ” của văn chương không bao giờ lộ liễu, lộ liễu là văn chương tồi. Vả lại chính người viết cũng không có ý định ấy, họ viết bằng tâm sự thành thật của mình, những trải nghiệm đau đớn của mình, họ viết cho họ trước rồi cho độc giả sau, có khi họ cũng chả nghĩ đến những người sẽ đọc họ, viết mà chơi thôi, viết để giải sầu rồi tự mình ngậm ngùi với mình, ứa lệ với riêng mình. Chả trách ai cả, chả giận ai cả, cũng chả lên án một ai. Vì không có vật cản nào nảy sinh trong ta khi đọc nên chữ nghĩa của tác phẩm cứ mặc nhiên trôi vào tận những kẽ ngách trong cái tâm sự u uẩn, những khát vọng thầm kín của riêng ta, đọng lại trong ấy, rồi cứ thẩm thấu dần dần vào cái thế giới tinh thần của ta một cách vô thức, giúp ta nhận ra một vùng sáng mới lạ nào đó, gột rửa một vài thành kiến, thay đổi một vài quan niệm, và ta vẫn nghĩ một cách khoan khoái là chính tự ta đã chủ động thay đổi, tuyệt nhiên không theo lời chỉ bảo của một ai cả, của một học thuyết nào cả, hoặc nhập vào một cách bất chợt một phong trào thời thượng nào cả. Bất cứ cái gì xa lạ với bản tính của mình, với thói quen của mình, nói một câu, với những gì làm nên lai lịch của mình, chả sớm thì muộn đều bị đào thải để mình lại được trở về với cái nguyên gốc. Tôi được biết có một cụ linh mục yêu nước và cấp tiến được cách mạng tín nhiệm mời lên khu làm việc cho kháng chiến thời đánh Pháp. Những khi ngồi một mình cụ vẫn rất buồn vì ở trong rừng không có nhà thờ để cụ đi lễ và làm lễ. Cụ nhớ Chúa, nhớ bày chiên và nhớ cả những lời nói của đấng chăn chiên với bày chiên trong công việc của mỗi ngày. Khi cụ sắp mất cụ thiết tha yêu cầu được một linh mục đang coi sóc một xứ đạo nào đó tới rửa tội và xức dầu Thánh cho cụ. Lại một chuyện khác, khi tôi được tiếp xúc với một vị lãnh đạo cấp cao của Đảng khi ông đang còn làm việc, quả thật tôi đã từng nghĩ ông là con người kiểu mẫu của một xã hội tương lai, chả nói gì, nghĩ gì về mình, tất cả cho tổ quốc, cho sự nghiệp, cho nhân dân. Nhưng rồi ông bị mất chức vì không được bầu lại vào uỷ ban trung ương của Đảng, một chuyện rất bất ngờ với nhiều người. Khi đại hội công bố kết quả bầu cử, nghe nói ông đã oà khóc, rồi khóc thầm lén tới mấy năm, không đi đâu cả, không gặp ai cả vì tự cho mình đã bị sỉ nhục, đã mất hết danh dự. Lại là một con người khác, tầm thường hơn cái lúc còn đeo tấm bài ngà rất nhiều. Con người mặc nhiều lớp áo là con người giả, con người đã bị lột truồng mới là con người thật. Con người đã bong một lớp sơn phủ kín chỉ còn trần lại cái lõi của nó mới là thật. Cái vỏ có thể luôn luôn thay đổi nhưng cái lõi muốn thay đổi phải mất có khi gần một đời người. Ấy là chỉ dám nói là có thể thay đổi chứ không dám nói chắc là sẽ thay đổi. Chỉ vì con người ta không chịu thay đổi theo những tiêu chuẩn đã được quy định hoặc theo mức tăng trưởng thu nhập tính theo đầu người. Sự phát triển của con người theo chiều hướng tích cực phụ thuộc rất nhiều vào môi trường sống tự do và dân chủ để tự nó khẳng định chính nó, tự nó đánh thức mọi tiềm năng sáng tạo đang nhen nhóm ở trong nó. Về cái thế giới tinh thần của mỗi cá nhân hãy để cho mỗi cá nhân tự lo liệu lấy, nó không thích người khác can thiệp bằng bất cứ cách nào. Nó sẽ biết cách tự điều chỉnh để thích ứng dần với mối quan hệ mới một cách có lợi nhất.
11.
Trong nửa thế kỷ sống dưới sự lãnh đạo của một Đảng theo học thuyết Mác Lê, tôi luôn luôn được nhắc nhở phải tôn trọng quần chúng, sức mạnh của quần chúng có thể thay đổi dòng chảy của lịch sử và số phận của nhiều cá nhân. Nhưng cũng thật trớ trêu, không có một chế độ cộng hoà nào ở thế kỷ 20 lại dám coi thường quần chúng như tại các nước xã hội chủ nghĩa. Sống trong thể chế này suốt mấy mươi năm không có một cuộc biểu tình nào được tổ chức để phản đối một chính sách nào đó của nhà nước. Như thời làm cải cách ruộng đất hay thời huy động nông dân vào các hợp tác xã nông nghiệp. Giám đốc xí nghiệp nhà nước tham ô, mức sống của công nhân giảm sút cũng không có đình công. Nông dân bị kẻ cường quyền đàn áp, làm nhiều việc trái pháp luật, vừa mới nhen nhóm bày tỏ sự bất bình liền bị giập tắt ngay. Vì người lãnh đạo đã nhận định rất đúng rằng, nhân dân ta rất tốt, rất dễ bảo, bỗng dưng họ dám nói xược, dám đòi hỏi này nọ là do có mấy thằng cán bộ về hưu bất mãn cầm đầu. Cứ nhắm mấy thằng đó mà đe, nếu cần thì bắt là đâu vào đấy ngay. Quả nhiên thế thật. Tức là người cầm quyền chả coi dân chúng vào đâu. Họ chỉ sợ các cá nhân hiểu nhiều biết rộng, rất khó bắt nạt, là hay bày trò xúi giục thôi. Giống hệt cái thời còn vua còn Tây, kẻ cai trị rất sợ người cộng sản vì họ là kẻ hay gây rối. Đã là người cầm quyền với nước ta thì xưa là thế nay vẫn là thế, người dân vẫn sống dưới chế độ chuyên chế chứ chưa bao giờ được biết chế độ dân chủ là gì, đâu là dân chủ tư sản. Đã chuyên chế là chuyên chế làm gì có sự phân biệt chuyên chế tư bản với chuyên chế vô sản.
Người cộng sản rất kiên quyết chống chủ nghĩa cá nhân, nhưng lại chính từ các nước xã hội chủ nghĩa mà cái tệ sùng bái cá nhân đã nảy sinh. Vì lãnh tụ của học thuyết cũng là lãnh tụ của quốc gia. Họ lên cầm quyền không do phiếu bầu mà do tín nhiệm sẵn có của các tín đồ với giáo chủ. Giáo chủ là nhân vật tối linh, thuộc về thiêng liêng nên những gì của thế gian không thể ràng buộc ông ta được. Ông ta cầm quyền không có niên hạn vì ông phải phục vụ nhân dân cho tới lúc chết. Ông không phải tự phê bình và cũng không ai dám phê bình ông vì ông là biểu tượng của quốc gia, của Đảng cầm quyền, đứng trên hiến pháp và mọi luật pháp. Ông là người tự do hoàn toàn so với nguyên thủ các quốc gia dân chủ khác. Các cấp dưới từ trung ương tới địa phương cũng là những người có nhiều tự do nhất ở các ngành, các bộ và các địa phương họ cầm quyền. Là các lãnh chúa trong các lãnh địa của họ. Chả ai dám xâm phạm nếu còn muốn giữ cho mình một chút tự do cỏn con. Một xã hội có hàng triệu cá nhân không được đếm xỉa, không được tôn trọng nhưng một nhúm cá nhân lại được tôn vinh hết mức và được được hoàn toàn thoả mãn trong mọi nhu cầu là cái xã hội gì đây, là xã hội kiểu mẫu cho nhân loài tương lai ư ?! Nói miệng mấy chuyện kỳ cục này đã khó nghe, lại còn viết thành văn mà các nhà văn không thấy ngượng sao ? Ngượng thì vẫn ngượng nhưng chả lẻ lại gác bút, gác bút thì nuôi vợ con bằng gì ? Nghĩ tới miếng ăn lại phải quên hết để sự bán mình cho quyền lực được hoàn toàn. Năm đất nước mới thống nhất vào Sài Gòn được gặp gỡ các nhà văn nhà báo, các nghệ sỹ của chế độ cũ mà thèm. Họ sống thoải mái quá, nói năng hoạt bát, cử chỉ khoáng đạt, như chưa từng biết sợ ai. Còn mình thì đủ thứ sợ, sợ gặp người thân vì chưa rõ họ có liên quan gì với Mỹ nguỵ ? Nói cũng sợ vì nói thế là đúng hay sai ? Đến vẻ mặt của mình cũng phải canh chừng, vui quá sợ mất cảnh giác, khen quá có thể đã ăn phải bả của nền kinh tế tư bản. Người lúc nào cũng căng cứng, nói năng gióng một nên bị bà con trong này chê là quê, nhà văn nhà báo gì mà “ quê một cục ”. Giải thích chuyện này cũng chả khó, họ là sản phẩm của nền kinh tế công nghiệp tư bản, dẫu là thuộc địa cũng vẫn thuộc hệ thống tư bản, vẫn là những người đã được giải phóng khỏi nhiều ràng buộc từ quá khứ trong cách nghĩ, trong cách làm. Còn mình là sản phẩm của nền kinh tế nông nghiệp phong kiến, đâu đã được làm chủ nhân ông nhưng cũng chưa từng được hưởng cái mùi vị tự do và dân chủ là thế nào ! Cái khoảng cách ấy có tính thời đại không thể bỏ qua mà cũng không thể rẽ tắt. Mình cũng đã đi tắt suốt mấy chục năm, rất tiếc là lịch sử không công nhận cái lối đi ấy. Tôi còn sợ rồi sẽ có ngày lịch sử sẽ trừng phạt mình vì cái tội muốn khôn hơn lịch sử, muốn đánh lừa lịch sử !


anhbasg wrote on Apr 28
đọc một hồi mới biết là Nguyễn Khải ...
dù nhận ra sự thật muộn màng nhưng cuối cùng đã viết ra coi như trở lại được với cái Tôi của ông ấy tức trở lại thành Người
những lời trăn trối này thật là giá trị
sonvan wrote on Apr 28
Nếu nói về bên Phật giáo, có 2 loại thầy tu : thầy quốc danh và thầy tu chân chính. Vậy ông có phải là thầy quốc danh hay không?
Comment deleted at the request of the author.
Comment deleted at the request of the author.
kimdungvu wrote on Apr 29
ôi đọc mệt quá may có bài hát nếu không chắc xỉu .

lienhoa2009 wrote on Apr 29
Tâm sự của một con chim lạc khi cả một quãng đường dài của cuộc đời cứ phải hót lời của người chăn dắt, mà không phải là lời của mình.
Nói lên sự thật của lòng mình, đó một sự dũng cảm đáng trân trọng.


Danh sách bọn phản động

Mừng quá. Vậy là mình có dịp lập công dâng đảng chào mừng ngày 30/4 rồi. Đây là danh sách bọn trí thức phản động ăn phải bả của những thế lực thù địch đã điên cuồng chống đối chủ trương lớn của đảng. Chúng đã rủ nhau ký tên vào bản kiến nghị đòi đảng phải dừng dự án Tây nguyên , một dự án đúng đắn mà chính Nguyễn tấn Dũng đã long trọng thông báo hôm rồi. Ý Đảng đã quyết mà bọn này còn muốn lũng đoạn lòng dân. Danh sách bọn này dài quá, tôi xin phép loại ra những con cá nhỏ, chỉ xin báo những con cá mập thôi. Cứ cho bọn này đi cải tạo hết là yên giặc. Công đảng nuôi ăn học lâu nay mà dở chứng. Bố khỉ cái bọn bày đặt giở trò diễn biến hoà bình. Danh sách bọn chúng đây ạ.

 

Danh sách ký tên vào bản kiến nghị 

 

01  

GS Nguyễn Huệ Chi  

Nguyên Chủ tịch Hội đồng khoa học Viện Văn học, Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam  

02  

GS TS Nguyễn Thế Hùng  

Trường Đại học Bách khoa, Đà Nẵng, Phó Tổng thư ký Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam  

03  

Phạm Toàn  

Dạy học, viết văn, dịch sách

04  

GS TS Hoàng Tụy  

Nguyên Viện trưởng Viện Toán học Việt Nam , Chủ tịch Hội Toán học Việt Nam

05  

GS TS Trần Văn Khê  

Nguyên giám đốc Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học CNRS (Centre National de la Recherche Scientifique), Viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm khoa học, văn chương, nghệ thuật châu Âu, Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện quốc tế nghiên cứu âm nhạc đối chiếu của CHLB Đức

06  

GS Phan Đình Diệu  

Nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học Việt Nam

07  

TS Vũ Quang Việt  

Nguyên chuyên viên cấp cao về thống kê kinh tế của Liên Hiệp Quốc

08  

GS TS Nguyễn Lân Dũng  

Đại biểu Quốc hội Khóa 12, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam , Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam  

09  

GS TSKH Nguyễn Đăng Hưng 

GS thực thụ danh dự Trường Đại học Liège, Bỉ

10  

GS TS Nguyễn Văn Tuấn  

Supervisor Đại học Y khoa Australia, Viện Đại học New South Wales, Sydney, Australia

11  

Nghệ sĩ nhân dân, Đạo diễn Trần Văn Thủy  

Nhà làm phim độc lập

12  

GS TS Nguyễn Văn Hạnh  

Nguyên Thứ trưởng Bộ Giáo dục, nguyên Phó trưởng ban Văn hóa văn nghệ TW

13  

GS Lê Xuân Khoa  

Nguyên GS thỉnh giảng Trường cao học Nghiên cứu Quốc tế, Đại học Johns Hopkins, Washington, DC

14  

GS TS Trần Văn Thọ  

Chuyên gia kinh tế học, Đại học Waseda, Tokyo , Nhật Bản

15  

TS Nguyễn Quang A  

Chủ tịch Hội IDS

16  

GS TS Nguyễn Quang Riệu  

Nguyên Giám đốc Nghiên cứu tại Trung tâm nghiên cứu Khoa học Quốc gia Pháp và Đài Thiên văn Paris

17  

GS TS Ngô Vĩnh Long  

Khoa Lịch sử Stevens Hall

Trường Đại học Maine , Mỹ

18  

Nhà thơ Hoàng Hưng  

Làm thơ, viết văn, viết báo

19  

GS Nguyễn Đăng Mạnh  

Giảng dạy, nghiên cứu, phê bình văn học, Đại học Sư phạm Hà Nội

20  

GS TS Phạm Xuân Yêm  

Nguyên Giám đốc Nghiên cứu CNRS và Đại học Pierre et Marie Curie, Paris, Pháp

21  

GS TS Ngô Bảo Châu  

Giảng dạy toán học ở Đại học Paris Sud và Thành viên của Institute of Advanced Studies , Princeton , Mỹ 

22  

GS TS Đinh Tiến Cường  

Giảng dạy toán học ở Đại học Pierre et Marie Curie, Paris, và thành viên của Institut Universitaire de France

23  

GS TS Đỗ Đăng Giu  

Giảng dạy vật lý ở Đại học Paris Sud; nguyên Giám đốc Nghiên cứu CNRS  

24  

GS TS Trịnh Xuân Thuận  

Chuyên gia ngành thiên văn, Đại học Virginia , Mỹ

25  

PGS TS Hoàng Dũng  

Khoa Ngữ văn, Trường Đại học Sư phạm TP HCM

26  

Nguyễn Khắc Mai  

Nguyên Vụ trưởng Ban Dân vận TW

27  

PGS TS Trần Thị Băng Thanh  

Nguyên Phó trưởng ban Ban văn học Cổ cận đại, Viện Văn học Việt Nam

28

 

  TS Nguyễn Đình Nguyên  

Chương trình Loãng xương và Sinh học xương

29  

Nhà báo Tống Văn Công  

Nguyên Tổng biên tập báo “Lao động”

30  

Kỹ sư Ngô Hoàng Long  

- Tư vấn kỹ thuật cầu đường, công trình ngầm

- Công ty tư vấn và quản lý XD T.L.D

31  

Nhà văn Võ Hồng  

Viết văn, dạy học, đã nghỉ hưu

32  

Họa sĩ Trịnh Cung  

Vẽ tranh độc lập

33  

Kỹ sư Phạm Duy Hiển  

LDDK “Vietsovpetro”, dịch sách  

34  

Kinh tế gia Vũ Giản  

Chuyên gia tư vấn kinh tế, tài chính, Bộ Kinh tế TS  

35  

TS Trương Hồng Sơn  

Chuyên gia nghiên cứu hàng không vũ trụ, nguyên chuyên viên cơ quan vũ trụ NASA

36  

Kỹ sư Nguyễn Đức Toản  

- Tư vấn kỹ thuật cầu đường, hầm, địa kỹ thuật

- Dự án Metro (tàu điện ngầm) Hà Nội

- Hội viên Hội Địa kỹ thuật Việt Nam

37  

Mai Thái Lĩnh  

Nhà giáo, nhà nghiên cứu, cựu Phó Chủ tịch HĐND TP Đà Lạt

38  

Nguyễn Hồng Khoái  

Chuyên viên tư vấn tài chính; Hội viên CLB Kế toán trưởng toàn quốc; 

Hội viên Hội tư vấn Thuế Việt Nam

39  

PGS TS Đoàn Phan Tân  

Nguyên Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Văn hóa Việt Nam

40  

Nhà thơ Trần Nhương  

Làm thơ, viết văn kiêm hội họa, Hội Nhà văn Việt Nam

41  

Trần Lương  

Nghệ sĩ thị giác

42  

TS Phạm Văn Đỉnh  

Chuyên ngành Vật lý khí quyển, Vật lý vi bụi, Ô nhiễm môi trường khí quyển

43  

Th.S Nguyễn Thị Thanh Thúy  

Phòng Khoa học & Công nghệ, Trường Đại học Quy Nhơn

44  

Trịnh Lữ  

Dịch giả

45  

Nhà thơ Dương Tường 

Làm thơ, dịch sách

46  

Nhà văn Phạm Đình Trọng  

Viết văn, ký giả

47  

Lại Nguyên Ân 

Nhà văn, nhà nghiên cứu độc lập

48  

TS Dương Tấn Trung  

Chuyên gia điện toán

49  

Phan Phương Đông  

Nhà điêu khắc

50  

Ngô Thị Kim Cúc  

Viết báo, viết văn, Biên tập viên báo “Thanh niên” TP HCM 

51  

Bùi Như Hương  

Nghiên cứu, phê bình mỹ thuật

52  

TS Đặng Đình Thi  

Đang làm nghiên cứu sinh sau Tiến sĩ về kỹ thuật hàng không tại Học viện Công nghệ Virginia Tech., Hoa Kỳ 

53  

Nguyễn Đức Hiệp  

Atmospheric Scientist (chuyên gia khí quyển) Department of Environment & Climate Change, NSW

54  

Hà Dương Tuấn  

Chuyên gia công nghệ thông tin ở Pháp, đã nghỉ hưu

55  

Th.S Nguyễn Hồng Quân  

Chuyên ngành công nghệ điều khiển học

Trường Đại học công nghiệp Đông Kinh (Tokyo Institute of Technology) đã hưu trí

56  

GS TS Nguyễn Trường Tiến  

Chủ tịch VSSMGE; Chủ tịch VGI; 

Chủ tịch Hội đồng khoa học và công nghệ AA-Corp; Phó Chủ tịch Hancorp; Trưởng phòng Đăng ký VIFCEA 

57  

Nguyễn Bá Chung  

Nghiên cứu văn học, dịch giả, Trường Đại học Massachusetts , Boston

58  

TS Huỳnh Kim Lâm  

Đang làm nghiên cứu sinh sau Tiến sĩ ngành công nghệ hóa học tại Trường Đại học Mỏ Colorado , Hoa Kỳ 

59  

PGS TS Quang Hà  

Trường Điện, Cơ khí và Hệ thống Cơ khí điện tử, Khoa công nghệ thông tin Viện Đại học Công nghệ Sydney , Australia

60  

PGS TS Trần Cát  

Hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường thành phố Đà Nẵng

61  

Nguyễn Văn Tạc  

Nhà giáo hưu trí

62  

Kỹ sư Nguyễn Đình Khoa  

Làm việc tại Vought Aircraft Industries, Texas , Hoa Kỳ

63  

Nhà thơ Ý Nhi  

Nguyên Trưởng chi nhánh tại miền Nam NXB Hội nhà văn

63  

Phùng Liên Đoàn  

TGĐ Công ty tư vấn nguyên tử và môi trường PAI Corporation, Chủ tịch sáng lập Hội Khuyến khích Tự Lập và Hội Khuyến học Việt-Mỹ

64  

GS TS Vĩnh Sính  

Khoa Lịch sử và Cổ điển học Trường Đại học Alberta, Canada

65  

Uông Đình Đức  

Nguyên cán bộ TCT Thép Việt Nam , hưu trí

66  

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn 

Viết văn

67  

PGS TS Trần Nam Bình  

Viện Đại học New South Wales ,

 

Sydney, Australia

68  

Dương Khánh Phương  

Biên tập viên, ký giả

70  

Nhà văn Trần Thị Trường  

Viết văn, làm báo, biên kịch sân khấu âm nhạc

71  

TS Lê Thành Bắc  

Phó thanh tra Đại học Đà Nẵng

72  

Trần Hậu Yên Thế  

Phòng Quản lý khoa học Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam

73  

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo  

Làm thơ, viết báo, sáng tác nhạc 

74  

Nguyễn Đức Vương  

Giảng viên Trường ĐH GTVT Hà Nội; Nghiên cứu sinh tại CHLB Đức

78  

Hà Dương Tường  

Điều hành trang mạng “Diễn đàn”; nguyên Giáo sư (professeur Emerite) Đại học công nghệ Compiègne

80  

ThS Nguyễn Biên Cương  

Phó Chủ nhiệm Khoa Cầu đường, Trường Đại học Bách khoa, Đà Nẵng 

81  

Nguyễn Ngọc Giao  

Dạy học, viết báo, điều hành trang mạng “Diễn đàn”; nguyên Giảng viên Université Denis Diderot (Paris VII)

86  

PGS TS Phạm Quang Tuấn  

Chuyên ngành kỹ thuật hóa (chemical engineering)

Đại học New South Wales , Sydney , Australia

87  

TS Kỹ sư Nguyễn Văn Hảo  

Giám đốc dự án 

Waterman Quốc tế

88  

Nhà thơ Bùi Minh Quốc  

Làm thơ, viết văn, làm báo

89  

TS Lê Đình Tuyên  

Chuyên ngành Vật liệu kiến thiết không gian (Structural Materials for Space Applications) The Aeronautics Space Co

90  

Th.S Tô Thúy Nga  

Giảng viên Trường Đại học Bách khoa, Đà Nẵng.

91  

Trần Thị Vĩnh Tường  

Nghiên cứu lịch sử Việt  

92  

Kỹ sư Phạm Danh  

Công ty công nghệ máy bay Vought

94  

TS Trương Phước Trường  

GS danh dự

Trung tâm nghiên cứu Giao thông và Hậu Cần

Phân khoa Kinh tế và Thương mại ĐH Sydney NSW 2006,

Australia ; GS nghiên cứu

Trung tâm nghiên cứu Kinh tế CHLB Đức

Berlin , Germany

95  

TS Hà Sĩ Phu  

Chuyên ngành sinh học

96  

TS Đỗ Xuân Thọ  

Viện Khoa hoc công nghệ GTVT

98  

Đỗ Bá Thành  

Giảng viên Đại học Quốc gia Hà nội; đang làm NCS tại Khoa Vật liệu khoa học và Kỹ thuật ứng dụng Đại học Michigan, H.H. Dow bldg, Hoa Kỳ  

99  

TS Võ Văn Châu  

Kỹ sư hóa vật liệu, phụ trách điều hành kỹ thuật

103  

TS Lương Tuấn Anh  

Viện khoa học Khí tượng Thủy văn và Môi trường, Hội viên Hội cơ học thủy khí

110  

TS Văn Thị Hạnh  

Chuyên ngành sinh học

111  

Kiến trúc sư Trần Thanh Vân  

Kiến trúc cảnh quan

112  

Phạm Mạnh Kha  

Tiến sĩ Nông nghiệp, Giám đốc cty ASAHI PLANTECH Co., Ltd

115  

ThS Hà Hải Châu  

Master Anh ngữ ứng dụng (Úc), Master Pháp ngữ (Pháp), Nguyên Trưởng khoa Ngoại ngữ Trường đại học Y Phạm Ngọc Thạch

120  

BS Võ Văn Cần  

Nguyên trưởng khoa Y học Hạt nhân, Bệnh Viện Chợ Rẫy

121  

Nhà văn Hoàng Ngọc Biên  

Viết văn, ký giả

127  

TS Trương Văn Tân  

Senior Scientist

131  

PGS TS Lê Minh Thịnh  

Đại học Quốc gia Singapore

132  

Trần Quang Hải  

Nghiên cứu gia âm nhạc học dân tộc tại CNRS, Pháp

135  

ThS Nguyễn Phạm Tú Minh  

Thiết kế trang trí hoa

134  

GS Ngô Thúc Lanh

Nhà giáo nhân dân; nguyên Giáo sư Trường đại học Sư phạm Hà Nội.

135  

GS TS Vũ Tuấn  

Nguyên Hiệu trưởng Trường đại học Sư phạm Hà Nội

136  

PGS TS Bùi Mạnh Hùng  

Phó trưởng Khoa Ngữ văn Trường đại học Sư phạm TP HCM

137  

TS Hoàng Ngọc Hiến  

Dạy học, nghiên cứu, phê bình văn học; nguyên Giáo sư Trường Đại học viết văn Nguyễn Du

138  

PGS TS Đặng Ngọc Lệ  

Giảng viên Khoa Ngữ văn Trường đại học Sư phạm 

139  

TS Phạm Thị Phương  

Giảng viên Khoa Ngữ văn Trường đại học Sư phạm 

140  

TS KS Bùi Chưởng  

Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học CNRS, Paris , France

141  

GS Augustine Hà Tôn Vinh  

Chủ tịch & Giám đốc điều hành Công ty Stellar Management JS Company

142  

Nhà văn Hoàng Lại Giang  

Nguyên Trưởng chi nhánh NXB Văn học tại TP HCM

143  

GS TSKH Nguyễn Hữu Việt Hưng

Giảng viên Cao cấp ĐHQG Hà Nội,

GS thỉnh giảng Đại học WSU ( Michigan , USA ),

Phó Chủ tịch Phụ trách Quan hệ Quốc tế Hội Toán học Việt Nam

144  

GS TS Vũ Cao Đàm 

Nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Khoa học, Bộ Khoa học và Công nghệ Hà Nội

145  

PGS TS Ngô Văn Giá  

Nhà giáo, nhà văn.

Chủ nhiệm Khoa Sáng tác và Lý luận Phê bình văn học, Trường đại học Văn hóa 

146  

Hoạ sĩ Hà Vũ Trọng  

Vẽ tranh, dịch sách

147  

Nguyễn Đăng Chiến  

Giảng viên Đại học Đà Lạt, Lâm Đồng (đang học Ph.D. tại Đài Loan)

148  

TS Nguyễn Xuân Diện  

Phó Giám đốc Thư viện Viện Hán Nôm 

152  

Nguyễn Hồng Long  

Cựu Giảng viên chính Trường đại học Ngoại ngữ 

156  

PGS TS Nguyễn Tiến Tài  

Nguyên Giảng viên cao cấp Trường đại học Sư phạm 

157  

Nhà văn Vũ Ngọc Tiến 

Viết văn, viết báo

165  

Trang Hạ  

Phóng viên, nhà văn

166  

TS Lê Viết Bình  

Chuyên ngành hóa học; nguyên Giám đốc Xưởng nghiên cứu thực nghiệm, Cty Hóa chất cơ bản miền Nam

167  

Nhà văn Cao Duy Thảo  

Viết văn, ký giả

170  

ThS Cao Tấn Thiết  

Chuyên ngành Công nghệ thông tin, Trường đại học Bách khoa 

173  

  TS Lê Hồng Giang

 

   

Giám đốc Quĩ tiền tệ, Công ty quản lý quĩ Tactical Global Management

 

177  

ThS Nguyễn Thị Phi Nga  

Giảng viên Khoa Sáng tác, Lý luận và Phê bình văn học, Trường đại học Văn hóa 

179  

GS TS Trần Quí Phiệt 

Schreiner University , Kerrville , Texas (Hoa Kỳ); nguyên học giả Fulbright, Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP HCM

182  

PGS TS Nghiêm Hữu Hạnh

Viện trưởng Viện Ðịa kỹ thuật

Chủ tịch Hội Cơ học Đá Việt Nam ;

nguyên Phó Tổng biên tập tạp chí “Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn”

184  

Ly Hoàng Ly  

Nghệ sĩ thị giác & làm thơ

185  

TS Ðào Minh Châu  

Cán bộ chương trình cao cấp 

Cơ quan Hợp tác Phát triển Thụy Sĩ (SDC) 

189  

TS Ðặng Văn Ba  

Nguyên Giám đốc Bộ tin học, tổ chức Quốc tế viễn thông (I.T.U)

190  

Phạm Tường Vân  

nhà báo tự do

191  

Hòa thượng Thích Giác Lượng 

 192  

PGS TS Ngô Ðức Thọ 

Nhà nghiên cứu Hán nôm, chuyên gia văn bản học

193  

Trường Giang

Nguyên Thư ký tòa soạn báo “Giao thông Vận tải” 

194  

TS Phan Ðạo  

Giám đốc Công ty CZECHVIET ITC

195  

Nguyễn Ước  

Nhà văn, dịch giả

196  

ThS Chu Minh Toàn  

Chuyên ngành Công nghệ thông tin

197  

Nhà văn Nguyễn Quang Lập  

Kiêm biên kịch; biên tập viên nhà xuất bản Kim Ðồng. 

 

199  

Phạm Xuân Nguyên  

Phó Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội

200  

Lữ Phương  

Viết văn

201  

Nhà văn Trần Hoài Dương  

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

202  

Nhà văn Trần Tự  

Viết văn

203  

Nhà văn Lê Anh Hoài  

Viết văn, viết báo; công tác tại báo “Tiền phong”

204  

Nguyễn Quang Nhàn  

Hội viên Hội Văn nghệ Lâm đồng; cán bộ công đoàn

205  

Họa sĩ Nguyễn Trung Dũng  

Báo “Khăn Quàng Ðỏ”, “Mực Tím” 

207  

Song Chi  

Ðạo diễn điện ảnh 

208  

Lý Tiến Dũng  

Nguyên Tổng biên tập báo “Đại Đoàn Kết”

209  

Bác sĩ Nguyễn Lân Đính  

Chuyên viên dinh dưỡng, hưu trí; nguyên Giám đốc Trung Tâm Dinh Dưỡng Trẻ Em (1989 - 1994). 

211  

GS TS David Nguyen  

Nguyên giảng dạy toán học Trường đại học UTS

213  

TS Nguyễn Tiến Dũng

Viện phó Viện nghiên cứu ứng dụng công nghệ tự động, trực thuộc VUSTA

214  

Nhà văn Tô Nhuận Vỹ  

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam ;

nguyên Tổng biên tập tạp chí “Sông Hương”

215  

Bác sĩ Ðào Xuân Dũng 

Chuyên ngành y

216  

Nguyễn Tiến Thông  

Giảng viên Trường đại học Nha Trang

217  

Tiêu Dao Bảo Cự  

Nhà văn; nguyên Phó Tổng biên tập tạp chí “Lang Biang”; nguyên Ủy viên trực Ban thường vụ, Hội văn nghệ Lâm Đồng

220  

Nguyễn Đào Trường  

Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hải Dương.

222  

Dạ Thảo Phương  

Làm thơ

223  

TS Nguyễn Thị Thủy Minh  

Giảng viên Trường đại học Công nghệ Nanyang , Singapore

224  

Trần Lê  

Viết báo, dịch sách; điều hành trang mạng "Nhịp cầu Thế giới" 

225  

TS Âu Dương Thệ  

chuyên viên Chính trị học, Chủ bút tạp chí “Dân chủ & Phát triển”

227  

Ðoàn Nhật Hồng  

Nguyên Giám đốc Sở Giáo dục Lâm đồng

228  

Huỳnh Nhật Hải  

Cựu Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP Ðà Lạt

229  

Huỳnh Nhật Tấn  

Cựu Phó Giám đốc Trường đảng tỉnh Lâm Ðồng

230  

TS Trần Xuân Nam  

Nguyên Chủ nhiệm Khoa Vô tuyến điện, Ðại học Bưu Ðiện

234  

Nhạc sĩ Vĩnh Tuấn  

Nguyên GS trường Quốc gia Âm nhạc Huế.

235  

TS Nguyễn Quang Minh  

Kỹ sư nghiên cứu, Bộ phận Năng lượng và môi trường, Trung tâm nghiên cứu và pháp Tập đoàn Mitsubishi Electric

236  

Uyên Vũ  

Nhà báo tự do

Luật gia Tạ Phong Tần  

Hành nghề luật 

239  

TS Phan Thị Hoàng Oanh  

Trưởng Bộ môn Hóa Lý, Khoa Hóa, Trường đại học Sư phạm 

240  

Kỹ sư Trần Hưng Thịnh  

Nguyên Trưởng phòng nghiên cứu Cơ giới hóa thu hoạch, Viện Cơ điện nông nghiệp

241  

Luật sư Lê Công Ðịnh  

Giám đốc Trung tâm nghiên cứu pháp lý, Ðoàn Luật sư TP HCM

242  

TS Nguyễn Ðồng  

Chuyên ngành lâm học;

Kỹ sư Hóa học;

Tư Vấn DXV Water Technologies

243  

Lê Minh Phiếu

Tư vấn pháp lý cao cấp;

Nghiên cứu sinh ngành luật Ðại học Montesquieu

246  

TS Bùi Ðức Hào

Kỹ sư chuyên ngành Hóa cao phân tử

247  

Trần Lệ Thùy  

Nhà báo, học giả nghiên cứu báo chí Đại học Oxford

248  

Kỹ sư Trần Thế Hưng 

Chuyên ngành hóa chất, Công ty TNHH Mekelong VN

250  

Nguyễn Thái Sơn

Học viện Chính trị Paris ;

Chuyên gia tài chánh CH Pháp hưu trí;

Chủ tịch NGO Interface Francophone;

Hội viên thành lập Hội Người Việt Nam tại Pháp (1976)

252  

Nhà văn Ngô Minh  

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

254  

 TS Lê Văn Tâm

Nguyên Chủ tịch Tổng hội Người Việt Nam tại Nhật Bản

255  

TS Nguyễn Ðức Hùng

- Giảng viên tại Australian Maritime College , Ðại học Tasmania

- Quỹ Nghiên cứu Biển Ðông

256  

Bùi Việt Hà  

Công ty Công nghệ Tin học nhà trường 

258  

TS Nguyễn Châu

(Manabu Kubota)  

Giảng dạy tại YOKOHAMA National University

Graduate School of Environment and Information

Sciences

259  

ThS Nguyễn Thị Thu Trà  

Giảng viên Trường đại học Giao thông vận tải TP HCM, bộ môn Cầu đường

260  

TS Lê Khánh Hùng  

Viện Ứng dụng Công nghệ, Bộ Khoa học và Công nghệ

261  

Ðinh Gia Trung  

Biên tập viên 

262  

Kỹ sư Nguyễn Tự Tu  

Trưởng phòng Kỹ thuật Công ty Dịch vụ hàng hoá Tân Sơn Nhất, cựu chiến binh tại chiến trường Trường Sơn, Tây Nguyên và Ðông Nam Bộ thời kỳ 1970-1975

263  

Lê Ngân Hằng 

Phụ trách điều phối Dự án Lời vàng Eva 

264  

PGS TS Can Văn Tuất 

Nguyên Giảng viên Toán học Trường Đại học Sư phạm

265  

Lê Ngọc Hà  

Trưởng nhóm nghiên cứu thị trường và phát triển dịch vụ 

266  

Bác sĩ Nguyễn Ðắc Diên  

Chuyên khoa Răng Hàm Mặt

267  

Kỹ sư Trần Hữu Phi  

Chuyên ngành cơ khí, đang công tác tại Công ty Huyndai Engineering, Seoul

268  

Nguyễn Thị Mai Hoa  

Nghiên cứu sinh ngành giáo dục

Trường đại học Queensland

269 Nguyễn Hải Nam  

Nghiên cứu sinh ngành Lãnh đạo và Quản lý xây dựng, Trường đại học Griffith

270  

Ðỗ Quang Nghĩa  

Viết văn, viết báo

293  

Nhà thơ Thanh Thảo Làm thơ, viết báo;

 

Phó chủ tịch Hội đồng Thơ, Hội Nhà văn Việt Nam

297  

Nguyễn Thái Linh  

Dịch giả

301  

TS Đào Ngọc Thế Vinh  

Giảng viên University of Queensland

306  

Kiến trúc sư Nguyễn Minh Phát  

Công ty HASKONING VIETNAM

311  

TS Vũ Hoàng Linh  

Trung tâm tư vấn chính sách nông nghiệp

312  

Hồ Lê Tuấn Anh  

Sinh viên cao học vật lý, Khoa Vật lý, Đại học Quốc gia Singapore NUS.

313  

Kỹ sư Nguyễn Đức Linh  

Chuyên ngành điện tử viễn thông

314  

TSKH Vũ Hải Long  

Cán bộ Viện Năng lượng Nguyên tử nghỉ hưu

329  

PGS TS Nguyễn Thiện Tống  

Nguyên Chủ nhiệm Bộ môn Kỹ thuật Hàng không, Trường đại học Bách khoa 

392  

ThS Nguyễn Bá Anh 

Ngành điều khiển học kinh tếvà Kinh tế đối ngoại; nguyên Chủ tịch Hiệp hội các nhà DNVN tại LB Nga (1993-2008); chuyên gia độc lập về Tư vấn các dự án đầu tư và chuyển giao công nghệ. 

395  

ThS Nguyễn Đức Quang  

Kiến trúc sư, Giảng viên khoa Kiến trúc, Trường đại học Kiến trúc

396  

Kỹ sư Lê Xuân Hòa  

Ngành dầu khí; Liên doanh dầu khí "Vietsovpetro"

 
nangthangtu wrote on Apr 27
Cho thêm tên được không anh ? Mình vô danh tiểu tốt thôi ...nhưng cũng muốn nằm trong danh sách quá : Tên nhá : Cọng Thị Nắng Vàng _ Ngành lòng vòng qua phố nhìn đời _
huudieu wrote on Apr 27
mũi chuột cứ bị nốt nhạc bám theo , rắc rối quá , tìm mãi mới thấy cửa để Còm..., giới giang hồ đã quyết , bỏ kế hoặch làm sao được ? tiền đâu bồi thường cho đối tác ?
Comment deleted at the request of the author.
tranggil wrote on Apr 27
Bao nhiêu cái đầu thông thái ấy cũng đành phải chịu thua mười mấy cái đầu đất ở BCT. Đất nước quả đến hồi mạt vận rồi
xulangmusuong wrote on Apr 27
Các vị trên học nhiều quá nên trở thành phản động hết. Cứ như các bác lãnh đạo nhà ta thì làm gì có phản động đâu...?
hoangguitar wrote on Apr 27
Ý em muốn nói là các bác lãnh đạo nhà ta vô học hả? Anh lại cho em vào danh sách bây giờ. Liệu hồn đấy
huudieu wrote on Apr 27
rắc rối quá , không như bên yahoo 360 ?
Comment deleted at the request of the author.
sonvan wrote on Apr 27
Quí vị không biết bản chất của CS là gì hay sao mà ý kiến ý cò ? Quí vị có thấy thằng khùng Bắc Triều Tiên chưa, dân thì đói bỏ mẹ mà cứ tối ngày hạt nhân!!!
hoangguitar wrote on Apr 27
Dừng có nóng bạn ơi. Bọn Bắc triều tiên thì khùng chứ các bác nhà mình không khùng đâu. Khôn bỏ mẹ đi ấy chứ
anhbasg wrote on Apr 27
he he he Đảng ta đang rất đau đầu khi Đại biểu quốc hội, Giáo sư tiến sỹ là phản động cùng với các Linh mục công giáo, em cũng gửi thư xin ký tên rôì, ko biết mình thuộc loại nào ;-))
quanviahe wrote on Apr 27
Bác còn thiếu cho mình bổ sung, tôi mới phát hiện đó là tên: Tám xị'site địa chỉ http://quanviahe.multiply.com , nghề nghiệp: bán quán nhậu bình dân địa điểm vỉa hè.
Nhờ Bác bổ sung giúp nhé ,cảm ơn Bác trước,chừng nào phát hiện thêm tôi sẽ báo cho Bác nghen!
mimosa79 wrote on Apr 27
Khôn bỏ mẹ ư? Khôn bỏ...cả dân tộc ý nhỉ!!! Ke ke ke... Chào bác... đọc hết danh sách, thấy tên mấy giáo sư đã dạy em... thầy Hoàng Tụy, với đường cong Tụy nổi tiếng... Tự dưng khó chịu lạ...
moido wrote on Apr 27
Anh cũng phản động mà ko...rủ em nhá
thedung1952 wrote on Apr 28
May quá ! mình không có ký tên vào cái bảng Phong Thần nầy ! Vậy mình sẽ xung phong đi bắt bọn họ được không anh Hoàng ?
hoangguitar wrote on Apr 28
Cẩn thận không khéo học lại bắt ông theo đấy
laraqueen wrote on Apr 29
Cam on anh Hoang da khong bao cao voi "to chuc" mot dua phan dong la em ...:))
Comment deleted at the request of the author.
Comment deleted at the request of the author.
Comment deleted at the request of the author.
hangiangdn wrote on Apr 29
Trùi ơi bọn phản động ni toàn là giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ, kỷ sư, nhà báo, nhà văn. nhà thơ... không à. Chắc đám phản đông ni xúi dục học trò họ phản đông luôn quá. Nguy to! Nguy to!Nguy to!!!
giaogia wrote on Apr 29
GG hèn kém xin các bác "phản động" cho GG góp tên với. hhehehheh
kimazure wrote on Apr 30
ở đây toàn Giáo Sư Tiến Sỹ ko hà,vậy em là Tiên Sư Giáo Sỹ có được tham gia danh sách ko anh Hoàng?
hoangguitar wrote on May 1

Tú Anh

Chú, con nhớ hồi con còn nhỏ, Bà Ngọai con hay nói "Sấm Trạng Trình". Sao càng ngày con thấy càng giống giống, nhất là cái câu một ngày nào đó Tàu sẽ "giăng câu đặt lờ" nước VN???
Ha
Chời, làm tui hết hồn, tưởng phản động thiệt chứ. Vấn đề bức xúc trong thời gian vừa qua nhiều ý kiến, ý cò lắm. Có thay đổi được gì không?
Ha
rất nhiều khuôn mặt Hà quen trong này đấy. Mấy ông nhà nước đảng điếc có nghe thấy gì không? hichiicc....
beky
danh sách dài quá mình ko đọc hết . nhưng đúng là với tây nguyên cần phải có 1 chiến lược và phải quan tâm sâu sát và có chế độ ưu đãi đặc biệt. nếu có thể thì cứ chém thẳng tay những bọn gây rối.
Hoàng…
Ái chà! Cái em beky này thật hay đùa thế nhỉ ? Sợ quá.
Mẹ Nấm®
Đề nghị bắt nhốt hết đứa nào nhắc đến hai chữ bauxite làm ảnh hưởng đến chủ trương đúng đắn và nhất quán của Tả Đang!
gina
Danh sách dài ghê , em đọc ko hết được , nhưng người lớn nhiều quá , phải mẹ và ba em mới biết ai quen với gia đình . Duy nhất một người mà em nhận ra là người đã lên đèn cho đám cưới của em : tiến sĩ LÊ VIẾT BÌNH . Bạn nhỏ tuổi nhưng bạn sau giải phóng khi mời ba em ra làm cố vấn cho công ty hóa chất thành phố . Thấy phản động thì tức cười quá đi .

Cầu cho tháng tư qua mau

Những ngày tháng tư, khi mọi người nao nức chuẩn bị đi chơi, mừng lễ thì tôi luôn có cái cảm giác bâng khuâng. Lại cứ nhớ về quá khứ. Mà nhớ cũng phải. Kỷ niệm quá khứ thì nhiều nhưng đâu phải cái nào cũng làm thay đổi cả một đời người, và hơn nữa, vận mạng của cả một dân tộc.

Những ngày này năm ấy, tiếng súng vẫn còn nổ ở Long Khánh, Xuân lộc nhưng mọi chuyện dường như đã hạ màn. Ông Thiệu sao khi lên truyền hình khóc lóc, mắng mỏ người Mỹ phản bội đồng minh cũng đã bay sang Đài loan . Phó Kỳ sau khi hô hào tử thủ cũng đã tếch lên hàng không mẫu hạm Mỹ. Chức Tổng thống giờ đây như một cục than nóng được quăng qua quăng lại để cuối tuần rơi vào tay Dương văn Minh, một ông tướng sau trận Rừng Sát tiêu diệt Bảy Viễn thì chẳng có gì để nói thêm cả, dù đã có lúc làm Chủ tịch Hội đồng quân nhân cách mạng sau khi lật đổ tổng thống Ngô đình Diệm.

Gia đình tôi những ngày ấy cũng ổn định theo kiểu của nó. Ông già bị tay Cháu, trưởng công an phường báo bộ đội tới bắt nhốt dằn mặt vì lúc trước dám nhốt cán bộ nằm vùng của ta một đêm, chỉ vì cán bộ ta nữa đêm lôi ông anh ra ngoài đường đánh nhau rần trời đất. Vậy là bố tạm ổn định trong tù. Mẹ tôi thì vẫn những công việc nhà hàng ngày, nói năng thì thào, bớt đi tám với hàng xóm hơn. Chẳng ai bảo ai mà mọi người tự dưng thu mình lại. Cuộc sống bắt đầu nhuốm màu giả dối, thớ lợ kể từ ấy. Tôi cũng đã tạm yên phận với thân phận một giáo viên , khi thì gọi là lưu dung, khi thì lưu dụng.

Tôi cũng bớt đùa đi. Hình như cứ nhìn mặt những con người mới này tự dưng cái máu đùa tôi nó tắt mất. Bớt thôi, chứ tôi mà không đùa thì có mà chết. Có điều đùa lặng lẽ hơn, trí tuệ hơn. Đến đây chợt nhớ một đoạn trong hồi ký của nhà văn Nguyễn Khải : “Tính hài hước là cái thứ mà người cộng sản ghét nhất vì nó có thể biến mọi chuyện thiêng liêng thành trò cười. Một học thuyết không thể chứng minh sự đúng đắn của nó trong thực tiễn thì trước sau sẽ biến thành tôn giáo.”

Thế! Không nên đùa với tôn giáo. Ngay từ lúc ấy tôi đã biết rồi chứ chẳng cần sau này thấy gương của Azit Nexin , chỉ vì viết truyện trào phúng mà vào tù ra tội, hay gương của nhà văn Rhusdie, vì dám đùa với đấng Ala mà bị các ngài Hồi giáo truy sát phải trốn chui trốn nhủi. Vả lại cũng chẳng có giờ để đùa. Người ta sợ chúng tôi tụ họp lại để đùa nên ấn cho chúng tôi đủ thứ chuyện. Những ngày này chúng tôi còn phải ngày ngày lên trường học tập, phát biểu, viết thu hoạch. Tôi còn nhớ cứ mỗi khi bắt đầu cho phát biểu là tôi xung phong đầu tiên. Nhiều thằng bạn còn tưởng tôi là dân 30/4 nữa cơ. Có mẹ gì đâu, cũng như đái ra cho nó nhẹ bụng vậy mà. Phát biểu xong là tôi có quyền ngồi chơi, vẽ linh tinh, thơ lăng nhăng. Chưa phát biểu thì lâu lâu bị tổ trưởng nhắc “Đ/c … chưa phát biểu nhé.”. Thế có phải khổ không

Học được 2 tuần thì chúng tôi được phát lương : Mỗi người 18 ký gạo và 3 ngàn. Chỉ bở ông bảo vệ. Trừ các giáo viên A vào còn thì tụi tôi thằng nào cũng quăng cái túi gạo cho ổng. Đạp xe đạp đã mệt rồi mà còn chở theo túi gạo lôm côm bỏ mẹ. Phải mãi sau này mới biết quí từng cân gạo. Nhưng đó là chuyện sau này, chứ lúc ấy thì gạo còn khối.

Còn nhớ lúc ấy chúng tôi tập làm quen với những tỉ lệ phần trăm cao chất ngất. Quốc họi đầu tien chúng tôi đi bầu hình như đạt đến 100&. Tỉ lệ đắc cử hình như cũng thế. Người cs có cái thú tự sướng đến là bịnh hoạn. Sai kỳ bầu cử đầu tiên chúng tôi được tập trung đến rạp hát Hưng đạo để nghe ông Nguyễn công Hoan, một dân biểu Quốc hội cũ nay được đắc cử đại biểu quốc hội mới. Đại thể ông ta nói là tôi đã làm dân biểu chế độ trước, và bây giờ làm đại biểu quốc hội chế độ mới tôi mới thấy bầu cử như của ta bây giờ mới là dân chủ thứ thiệt ( 5 người ứng cử, bầu …5 người). Công nhận người cs mới đúng là những con người hài hước nhất thế giới. Nói những điều buồn cười đến chết như thế một cách nghiêm trang. Diễu thế mới là diễu chứ. Có điều khoảng nữa năm sau ông Hoan lại vượt biên tuốt. Chắc không thích đùa nữa. Và chúng tôi cũng bắt đầu nói những điều mà mình không nghĩ. Để mà tồn tại chứ.

Cái khả năng thích nghi để tồn tại của con người phải nói là vô hạn. Giống như bây giờ người ta nói :” Hòa nhập chứ không hòa tan”. Bạn bè tôi cũng có vài thằng hòa tan, có thằng vô thức, có thằng có ý thức, nhưng những khi họp mặt hội ái hữu cuối năm không thằng nào dám vỗ ngực xưng hô. Nghe chửi đảng ra rả mà chẳng thằng nào đứng ra bênh vực, có thằng còn lúng búng thanh minh tại bị lung tung. Thì anh em cũng hiểu cả mà. Đối với chúng, cũng như với rất nhiều người, đảng chỉ là cái bàn đạp kiếm tiền thôi mà, lý tưởng mẹ gì. Thằng nào có chút lương tri mà lúc này còn tin ba cái dớ dẩn đó thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Đảng lúc này cũng hô hào phản biện. Ừ thì phản biện. Nhưng coi chừng lại thành phản động mấy hồi. Có ranh giới nào giữa hai cái đó đâu. Mới mấy mươi năm mà nhiều trò vui ra phết. Vui nhất là kể từ hồi mở cửa tới giờ. Như một con chim trong lồng lâu nay chẳng bay đi đâu, bây giờ mở cửa lồng cho bay đi bèn bay lung tung xòe, va chổ này, tông chổ nọ. Lại đào lên những thứ đã chôn lấp. Nhớ hồi nào “”trí, phú” là hai hạng cần phải tiêu diệt tận gốc tận rễ. Bây giờ thì liên tục được tôn vinh, cúp vàng cúp bạc , doanh nhân tiêu biểu, tiên tiến cứ nhặng xị cả lên. Mới đây thôi còn là con buôn, là bóc lột. Vui đáo để

Văn chương nữa. Những người bị đày đọa cả một đời chỉ vì vài bài thơ, bài báo lại được phục hồi, kết nạp, tôn vinh nhăng nhít. Những Trần Dần, Phùng Quán, Lê Đạt, Hoàng Cầm…được ca ngợi, thậm chí được dựng tượng. Mà thật ra họ có cần phục hồi đâu. Hồi chưa được phục hồi, cái đận Phùng Quán vào Nha trang, bao nhiêu nhà thơ, nhà văn lẽo đẽo đi theo cung phụng, cơm bưng rượu rót, trong đó có tôi. Trong họ ông đã bao giờ bị vùi lấp đâu mà cần phải phục hồi. Ở đây không phải ăn theo người nổi tiếng, nhưng nhớ hồi đó tôi cũng là một thằng đi theo nhậu nhẹt với một nhà thơ mình thích. Và đang cơn say tôi cũng cả gan phát biểu với bác Quán :” Bác nói bác chỉ viết trên giấy có kẻ dòng , bởi vì khi ấy bác mới viết được ngay thẳng. Em nghe thì khẩu khí lắm. Nhưng em nghĩ nếu bác sửa lại là “ Dù giấy có kẻ giòng hay không kẻ, tôi vẫn muôn đời viết thẳng”, nghe còn hoành tráng hơn đấy”. Đúng là ngựa non háu đá. Bác Quán cũng chả chấp.

Cái gì quá đáng cũng làm tôi ghét, dù tả hay hữu. Vùi lấp quá rồi lại tung hô quá cũng đều thể hiện sự thiếu tỉnh táo, một sự lên đồng tập thể. Mà ở ta thì cái chuyện đó xảy ra ngày một. Bây giờ hơi he hé cửa, cho nói năng một chút thì lại xảy ra tình trạng hùa nhau khen, bu vào chửi bới. Không giống người gì cả. Chẳng lẽ tập thể hoá lâu nay người ta đánh mất mình tới mức ấy sao. Chỉ cần suy nghĩ bằng chính cái đầu của mình, dù có sai đi nữa, với nhiều người lại khó khăn đến thế sao. Bao nhiêu năm hô khẩu hiệu đã làm tha hoá con người đến mức ấy sao.

Tôi đang nói với các bạn trẻ đấy ạ. Còn với tư cách là một người thầy, tôi đang nói với các em đấy, các em học sinh thân yêu của tôi ạ. Tương lai của chúng tôi không còn dài, nhưng tương lai của đất nước nếu chỉ trông chờ vào những người nghĩ bằng cái đầu của người khác, nói những điều người khác mớm cho…thì quả là bi đát.

Ba mươi tư năm đã qua. Chúng tôi ngồi hồi tưởng lại quá khứ. Còn các bạn, hãy nhìn vào quá khứ như một tấm gương mà nghĩ đến tương lai.

Mong tháng tư qua mau để tôi lại bắt đầu đùa. Mà cũng lạ ghê. Cứ tới tháng tư là tôi lại làm ăn ế ẩm. Hình như tôi kỵ cái tháng này hay sao ấy.

 
mlan58 wrote on Apr 27
"Và con tim sẽ vui trở lại..."còn có 3 ngày nữa thôi anh ơi,sẽ được nghe anh kể chuyện tếu lâm.
thuyvy260 wrote on Apr 27
kể ngày đó Ngô , Thiệu uýnh thắng Miền Bắc VN thì có phải anh em mình được dùng internet và uốn rựu tây sớm hơn hàng thế kỷ không anh :D
phalevn wrote on Apr 27
gần hết tháng tư rùi anh ui ...PL em đang đếm từng ngày nè 1,2,3 ...
tranggil wrote on Apr 27
Bây giờ thì không chỉ những người trong nam mà cả những người miền bắc chúng tôi cũng thấy tháng tư 75 là tháng tư đen tối của lịch sử dân tộc, khi cái ác, cái dối trá thắng cái thiện. Nhưng rồi lịch sử cũng sẽ trả lại sự thật. Những lớp son tô vữ công phu thế nào cũng lộ ra. Mà chúng đã lộ ra dần rồi đấy
haphan52 wrote on Apr 27
Nhớ dai ghê hen, nhớ vanh vách vậy đó. Còn tui cũng thời đó mà chả nhớ gì... .. đã 34 năm rồi, nhiều sự kiện lịch sử, và giờ vẫn nhiều chuyện thấy để mà chua xót!
sonvan wrote on Apr 27
Tháng Tư, tháng Năm hay tháng nào đi nửa thời gian cứ qua, nó không dài không ngắn, chỉ tại ta ngắn hay dài mà thôi. Thiện ác nó sẻ mải song hành cho đến ngày tàn của nhân loại.....
kimdungvu wrote on Apr 28
sắp qua tháng năm rồi anh ạ tháng tư bắt đầu mưa qua tháng năm mưa nhiều hơn rồi lại khổ vì lội thôi anh vui lên nhé .
ngocyen054 wrote on Apr 28
Mình chờ xem sang tháng sau bác có nhắc lại từ ế ẩm nữa không cho biết.
laraqueen wrote on Apr 29
Doc bai nay thay buon qua ...

Dàn đồng ca của những con chim trong lồng

Xin được giới thiệu một bài viết hay, thâm thuý của hoamattroi. Một bài đáng để suy ngẫm

Ở một xứ sở yên bình, những con chim là cư dân của vùng đất màu mỡ. Cánh gió, lưng đèo là những khoảnh trời rất riêng cho lũ chim bay liệng. Những bình minh lên, lũ chim réo rắt gọi bầy, sải những đôi cánh lớn bay vút lên không trung. Khi hoàng hôn xuống, muôn cánh chim lại lũ lượt kéo nhau về tổ, khu rừng ngập tiếng chim, ríu rít kể cho nhau nghe chuyện những con sông nước trong như pha lê, những cánh đồng lúa trĩu nặng, đủ cho cuộc sống sung túc của đời chim ca. 

 

Lũ chim yêu cánh rừng lắm, đó là quê hương cơ mà. Bầy chim hạc trở tành biểu tượng của vùng đất này. Người ta còn khắc hình chúng trên những chiếc trống đồng tượng trưng cho tình tự của dân tộc. 

 

Rồi một ngày, những người bắt chim xuất hiện. Biết lũ chim phải tự mình kiếm ăn, bay qua bên kia ngọn núi để tìm thức ăn, những người bẫy chim đặt thức ăn vào những cái lồng. Lũ chim rừng, vốn bản tính chân chất hiền lành, đâu biết những cái lồng đầy thức ăn kia là cạm bẫy, lần lượt chui đầu vào. Những người bẫy chim cũng gian xảo lắm, biết rằng lũ chim đã quen bay lượn trên vùng trời lộng gió, nên ban đầu cũng chẳng thèm đóng cửa chuồng, và thức ăn cứ tiếp tục được cung cấp. Lâu ngày, lũ chim thấy chẳng cần mất công bay xa, mà vẫn có đủ thức ăn, lại tránh được những nguy cơ khi đi kiếm ăn, lũ chim tự hài lòng với những lồng chim và quyết định ở lại trong lồng.

 

Nhiều năm trôi qua, bầu trời bát ngát trở thành xa lạ với lũ chim. Và rồi cánh cửa lồng cũng đóng lại. Điều này chẳng làm bận tâm lũ chim, chúng đã quen cảnh sống trong lồng, thức ăn đã có sẵn. Cái khéo của người bẫy chim, là để lại một suy nghĩ đã trở thành cha truyền con nối của bao thế hệ chim hạc, rằng trong lồng là môi trường sống tốt đẹp nhất, là thiên đường trần gian, và hệ thống lồng nuôi là thể chế tuyệt vời, mang tính tất nhiên của xã hội. 

 

Người bẫy chim tinh khôn, cũng lập ra một thứ luật lệ, rằng các loài chim phải hát cùng một thứ tiếng, vì đó là đích tới của sự phát triển. Ban đầu lũ chim khó chịu lắm, nhưng với những đòn khủng bố, con nào hót một thứ tiếng của cha mẹ, lập tức bị cách ly, và những con chim khác có thể thấy sự hành hạ của người nuôi chim dành cho những con chim dám hót tiếng hót của tự do, của giống nòi. 

Có những con chim mồi, đã được huấn luyện nhuần nhuyễn, để cầm đầu một bầy đàn, để cất lên những tiếng hót theo quy định của người nuôi chim. Tiếng hót đó ngợi ca đời sống trong lồng, rằng bên ngoài là những cám dỗ và cạm bẫy, rằng những con chim của khu rừng khác là những kẻ thủ, chỉ muốn rủ rê lũ chim hạc phá lồng mà bay ra. Chính người nuôi chim đã gọi lũ chim kia là "phản động ".

 

Lũ chim trong lồng, qua bao thế hệ không tự mình kiếm ăn nữa, cũng quên dần sức mạnh của đôi cánh và được tuyên truyền rằng bên ngoài chỉ là thù địch, giờ đây can tâm và tin tưởng tuyệt đối vào người nuôi chim, quên hẳn những cánh rừng, những thảo nguyên lộng gió, và nhất nhất tin rằng, đời sống trong lồng là một cuộc sống lý tưởng nhất, là quy luật tất yếu của loài chim.

Thỉnh thoảng, có những con chim tìm cách vượt thoái khỏi lồng chim. Nó ngỡ ngàng trước những gì phát hiện được, rằng cái không gian bao la rộng lớn kia mới thật sự là lẽ sống , là cuộc sống thực của loài chim, nó tìm cách nói với lũ bạn bè khốn khổ đang ở trong lồng, nhưng tiếng nói nó trở thành lạc lõng, vì tất cả đều tin rằng, cuộc sống trong lồng là thiên đường hạ giới. Đáp lại tiếng nói của những con chim của tự do, của thảo nguyên, của núi rừng, là tiếng the thé của những con chim mồi và cả một bầy đàn lũ chim trong lồng.  

Những con chim của bầu trời đâu hiểu rằng, đối với lũ chim trong lồng, thì cuộc sống không cần phải tự mình chiến đấu kiếm mồi, cuộc sống của sự an phận, chấp nhận những kiểu hót và thức ăn của người nuôi chim, đã là một giá trả cho sự tự do mà chúng không cần đến. Xét cho cùng, đời sống bên ngoài cũng chỉ là lo lắng để kiếm gạo, kiếm lúa, cần gì phải nhọc công bay xa khi trong lồng có thể vẫn có ăn, dù đôi khi, phải theo một sự phân tầng thức bậc của loài chim mà tiêu chuẩn là có hót theo quy định của người nuôi chim hay không.

 

Đôi khi, hạt gạo nó có sức hấp dẫn còn lớn hơn cả một bầu trời.

thuyvy260 wrote on Apr 27
có 1 lần nhà em đã nuôi một con chào mào rất đẹp , có lần cho ăn em đã quên không đóng cửa lồng , thế là chú chim bay mất , em đang ngồi tiếc ngẩn ngơ thì chỉ ngay hôm sau ra xem , như một phép thần , chú chào mào đang đứng trong lồng và như chờ em cho ăn vì 1 ngày lang thang đói lả ,hoá ra chú chào mào này bị nhốt lâu quá không đủ sức để bay xa , bay cao nữa , và nhất là không thể có khả năng tự kiếm mồi , anh à
thuyvy260 wrote on Apr 27
Đấy là sự thật 100%
kimdungvu wrote on Apr 28
chim hót trong lồng không hay bằng chim ngoài trời hót trong rừng .
laraqueen wrote on May 3
Đọc bài này trên nền nhạc bài Nắng thủy tinh buồn quá anh ơi. Cộng thêm những kỷ niệm của ngày cuối tháng 4, của HS-TS, của bauxite Tây nguyên....trời ơi, nếu còn ở VN chắc em phải khóc thảm thiết lắm.........

Mẹ đâu ngờ

Xin trích đăng một bài thơ của nhà thơ Bùi minh Quốc, chồng của nhà thơ, liệt sĩ Dương thị Xuân Quí.
MẸ ĐÂU NGỜ

Mẹ đã bao phen đưa ngực gầy 

Lẳng lặng chịu những trận đòn chí mạng 

Sau lưng mẹ là Tổ Quốc mình trong khổ nạn 

Là những đứa con nằm vùng mẹ nuôi giấu ngày đêm 

Có những đứa mẹ chưa kịp nhìn rõ mặt biết tên 

Chỉ biết nó là Cách mạng 

Mẹ đâu ngờ 

Mẹ đâu ngờ 

Sau lưng mình từ máu đẫm trồi lên 

Trồi lên 

Chiếc ghế 

Có thằng con thoát chết vụ khui hầm 

Trở về ngồi chễm chệ 

Cái mặt nó bây giờ mới đạo mạo làm sao 

Nói năng đứng ngồi quan trọng 

Thâm tâm chỉ nghiền ngẫm cách nào 

Êm nhất 

lẹ nhất 

Cho mỗi ngày chiếc ghế thêm cao 

Cao 

cao 

cao 

Đến tận chỗ không còn nghe tiếng cuộc đời oan trái 

Không còn thấy trên con đường gập ghềnh của Tổ Quốc đau thương 

Có người mẹ tóc bạc chân trần oằn lưng dưới chồng đơn khiếu nại 

Nặng hơn dãy Trường Sơn. 

BÙI MINH QUỐC 

 

Đà lạt 18..08.1988 

 

(Bài đã đăng trên báo Thanh Niên số kỷ niệm ngày quốc khánh 02.09.1988)


PHẢN CHIẾN


Tổ Quốc trong anh máu thắm tận nguồn
Tổ Quốc chúng gào đầu lưỡi nhờn trơn
Hãy cảnh giác !
Khi anh đầm mình máu mê trận mạc
Chúng đưa con du học nước ngoài
  rúc kín lâu đài du hý trên ngai
Hãy cảnh giác !
Bọn mặt bự dẻo mồm
  thời nào chẳng nhân danh Tổ quốc
  cao giọng hùng hồn không tiếc máu xương 
  Toàn máu xương kẻ khác
  máu xương lầy đỏ nghiệp đế vương
Hãy cảnh giác !
Sau chiến tranh chúng lại chiến tranh
  cuộc chiến tranh một phía
Người sống sót trở về oằn lưng sưu thuế
Bọn lấy máu đúc vàng
  độc quyền ngự trị nghênh ngang
  độc quyền nghĩ
  độc quyền nói
  độc quyền ráo trọi
Dân đen chỉ một quyền được ... đói
  và thêm nữa là quyền sợ hãi
  triền miên ...
Hãy cảnh giác !
ơi dân đen
Cảnh giác !
Lòng ta yêu vô cùng Tổ Quốc
Chúng luôn moi làm bẫy đánh lừa
  sập lại chính đời ta
  đến cả cháu con ta
  vào kiếp chó
  canh túi vàng chúng nó


Bùi Minh Quốc

thuyvy260 wrote on Apr 26

Hai bài thơ hay & xúc động


thuyvy260 wrote on Apr 26
Độc lập - tự do - hạnh phúc là cái bánh vẽ đẹp nhất : D
hoamattroi309 wrote on Apr 27
Thơ là máu
Thơ là tiếng thét gào của hờn căm?
Khi những uất hận tràn bởi những lời thơ
Bên ngoài, những tia nắng mặt trơì đã tắt!
ngocyen054 wrote on Apr 27
Lòng ta yêu vô cùng Tổ quốc.
Comment deleted at the request of the author.
laraqueen wrote on May 3
Tổ quốc là Mẹ hiền
Có ai không yêu Mẹ ?